Có những chuyến đi khi nhớ lại, lòng mình vẫn trào dâng những cảm xúc nguyên vẹn như ngày đầu. Đặc biệt là những hành trình leo núi kéo dài nhiều ngày, khi mà từng bước chân như hòa vào nhịp thở của núi rừng, khi mà từng cơn gió, từng giọt sương đều để lại dấu ấn khó phai.

Chủ đề của ngày hôm nay khiến mình phải nhắm mắt mơ màng để nhớ lại từng hành trình, rồi để trái tim mình tự trả lời cho câu hỏi: chuyến đi nào mà thiên nhiên đã để lại dấu ấn sâu đậm nhất trong lòng mình.

Nam Kang Ho Tao.

Đã hơn 10 năm, nhưng giờ mỗi khi nhắc lại, nhớ lại, mình vẫn cảm thấy nhớ như in từng khung cảnh, từng trạng thái cảm xúc đã ở lại trong mình trong chuyến đi đó.

Ngọn núi sừng sững, hoang sơ, thách thức. Một hành trình kéo dài ba ngày, nơi mình đã dùng tất cả sức lực và ý chí để đặt chân đến đích. Khi ấy, mình còn trẻ, kinh nghiệm leo núi chẳng có bao nhiêu, thể lực lại càng không thể so với những người đã quen với những cung đường dài. Nhưng thanh xuân vốn dĩ là vậy—đi vì một lời rủ rê, đi vì một nỗi háo hức không cần lý do, đi chỉ vì muốn thử xem mình có thể đến đâu.

Đó là một hành trình không dễ dàng. Đường dài hun hút, địa hình phức tạp, cái nắng tháng Tư oi ả như muốn vắt kiệt sức người. Có những đoạn dốc đứng đến mức tưởng chừng chỉ cần lỡ tay một chút là có thể trượt dài xuống phía dưới. Những lúc đó, mình chỉ biết cúi đầu, dồn tất cả suy nghĩ vào từng bước chân, cứ thế mà đi, mà bước. Nhưng thiên nhiên cũng có cách riêng để động viên con người—bằng những khung cảnh đẹp đến ngỡ ngàng.

Mình nhớ con thác lớn giữa rừng sâu. Khi còn cách xa, đã nghe tiếng nước đổ ào ào, như một lời gọi mời. Đến nơi, cả đoàn ngỡ ngàng đứng lặng. Nước từ trên cao xối xả đổ xuống, trắng xóa cả một vùng. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá, phản chiếu trên màn nước thành những vệt sáng lung linh, rực rỡ như một dải cầu vồng lơ lửng giữa không trung. Mệt mỏi bỗng chốc tan biến. Mình ngồi thụp xuống tảng đá, cởi giày, thả đôi chân nhức mỏi vào dòng nước lạnh buốt. Mình giơ tay hứng những giọt nước lành xanh táp lên mặt, nhắm mắt mà khoan khoái hít hà cái không khí này. Cảm giác ấy, đến tận bây giờ vẫn còn in rõ trong tâm trí—một khoảnh khắc mà thiên nhiên ôm lấy con người trong vòng tay dịu dàng nhất.

Có người đùa rằng, chuyến đi này chẳng khác gì hành trình thỉnh kinh của thầy trò Đường Tăng. Đôi khi, dừng chân ở một nơi quá đẹp, ai nấy đều lười biếng, chẳng muốn đi tiếp nữa. Nhìn dòng thác tung bọt trắng xóa, gió mát rượi ve vuốt da thịt, có người cười: “Hay là mình cắm trại ở đây luôn đi!”. Một giờ đồng hồ trôi qua, rồi lại thêm một giờ nữa. Đứng giữa vẻ đẹp ấy, con người bỗng thấy lòng mình đủ đầy, chẳng còn gì cần kiếm tìm thêm.

Mình nhớ khoảnh khắc ngoái nhìn lại đoạn đường đã đi, khi đứng trên một vách đá cao. Cả không gian bạt ngàn những phiến đá chồng chất lên nhau, xám xịt, trầm mặc. Chúng mình đã bám vào những vết nứt nhỏ, nhích dần lên từng chút một, để rồi khi đứng trên cao, chỉ biết lặng người trước sự bao la của đất trời. Bóng chiều đổ dài trên những tảng đá, nhuộm cả vùng trời một màu vàng óng ả. Ai đó khẽ thở dài, rồi mỉm cười. Hành trình vẫn chưa kết thúc, nhưng ai nấy đều đã có một thứ gì đó cho riêng mình—một niềm xúc động, một chút tự hào, một góc nhỏ của thiên nhiên lưu lại mãi trong tâm trí. Mọi người nhìn lại con đường cả ngày dài vượt qua mà xúc động. Mình thì nhớ nhà muốn khóc.

Nhưng có lẽ, đoạn đường mình yêu nhất là cánh rừng xanh thẳm trong ngày thứ hai. Mình nhớ tim mình đã rộn ràng như thế nào. Một khu rừng cổ tích, nơi bầu trời bị che khuất bởi những tán cây cao vút, nơi ánh sáng chỉ lọt qua những khe hở nhỏ bé giữa những tầng lá dày. Không gian mát lạnh, hơi thở rừng già tràn ngập trong lồng ngực.

Những thân cây cổ thụ to đùng, mốc thếch, đặc dày từng lớp rêu với đủ thang màu của sắc xanh đậm nhạt. Ở đây, đá cũng được ngụy trang dưới những lớp rêu xanh êm ái. Hoa rừng, nấm rừng, những loại cây rừng lạ mắt thì cứ liên tiếp xuất hiện trên đường. Và đâu đó, bất chợt một cây phong lá đỏ rực rỡ đứng lặng lẽ giữa nền xanh, như một ngọn lửa nhỏ giữa khu rừng sâu.

Suối chảy róc rách men theo những lối mòn, trong vắt đến mức có thể nhìn rõ từng viên sỏi nơi đáy. Mình cúi xuống, vốc nước lên mặt, cảm giác mát lạnh lan đến từng tế bào. Nước suối như một tấm gương, phản chiếu tất cả những gì thuần khiết nhất của đất trời—và có lẽ, cả những gì chân thật nhất trong lòng mình.

Có những chuyến đi không chỉ là hành trình khám phá một vùng đất mới, mà còn là hành trình khám phá chính bản thân. Mình đã đi qua những đoạn đường vất vả, đã có lúc muốn bỏ cuộc, đã thấy bản thân nhỏ bé trước thiên nhiên hùng vĩ. Nhưng cũng chính nhờ những bước chân ấy, mình học được cách kiên trì, cách vượt qua giới hạn của bản thân. Và hơn hết, mình nhận ra rằng, thiên nhiên luôn có cách riêng để chữa lành—chỉ cần ta chịu dừng lại, lắng nghe, và cảm nhận.

Hơn mười năm đã trôi qua, nhưng những ký ức ấy vẫn còn nguyên vẹn. Một ngày nào đó, có thể mình sẽ lại xách balo lên, tìm về với núi rừng. Nhưng dù có đi bao xa, thì những cảm xúc mà thiên nhiên đã từng để lại—vẫn sẽ mãi là một phần trong mình.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *