Chủ đề ngày 1: Viết về một khoảnh khắc mà bạn đã kết nối sâu sắc với thiên nhiên (một buổi sáng sương mù, một cơn mưa rào, hay một lần chạm vào đất).
Mình thích mặt trời, thích những khoảnh khắc bắt đầu và kết thúc của nó trong ngày. Đặc thù công việc cũng giúp mình có nhiều chuyến đi lang thang “săn bắt ánh mặt trời” ở nhiều nơi. Nên với mình, những khoảnh khắc kết nối sâu sắc và thực sự đắm mình trong hiện tại với từng ánh nắng, sắc màu, tiếng gió, không gian xung quanh sẽ thường là những buổi đi săn bình minh hay hoàng hôn ở một nơi nào đó.
Với chủ đề này, mình chợt nhớ đến một buổi sáng cách đây cũng khoảng 7,8 năm rồi. Trong một chuyến đi Đà Lạt cùng Hachi, tụi mình đã đi săn bình minh ở Đồi Đa Phú, Đà Lạt.
Dạo đó đi đúng đợt Đà Lạt sương mây lãng đãng, cỏ thì cháy úa một màu vàng nâu. Sáng sớm, trời lạnh se, hai đứa co ro leo đồi từ lúc mặt trời còn đang lim dim mắt.
Tụi mình tìm một chỗ ngồi lí tưởng để có thể biếng lười ngồi đợi mặt trời lên. Cỏ ngang đầu gối, còn ướt sương sớm, bước chân rẽ sóng cỏ, cảm nhận tiếng gió thổi hun hút và những cây thông cô đơn thì đứng tản mát khắp đồi. Mình ngồi thụp một góc, vươn vai, ngắm nghía, chờ đón mặt trời thực hiện “nghi lễ” mỗi ngày của mình. Hachi thì tìm chỗ dựng chân máy để chụp timeslape mây, ánh nắng, chuyển động của cây.
Dường như chỉ có tụi mình với mặt trời, mây gió, và những ngọn cỏ úa gá gối lên những cây thông non trong buổi sáng hôm đó. Khi ánh sáng dần bừng lên, từ yếu ớt tới rõ hơn, rồi mạnh mẽ hơn, tươi sáng hơn, bừng lên tất cả những thứ mà nó soi tỏ tới; cũng là lúc mình cảm nhận rõ ràng sự ấm áp của thứ năng lượng này đã khiến nhiệt độ bớt lạnh giá hơn.
Trước khi mặt trời lên, cả ngọn đồi là một màu nâu sậm, chìm trong lãng đãng sương. Nền trời xanh một màu lờ nhờ. Khi mặt trời bừng sáng, cảnh vật cũng bừng tỉnh, như thể ai đó vừa hé mở cánh cửa một thế giới khác.
Ngọn đồi trở mình, cỏ vươn lên đón nắng, gió cũng dịu dàng hơn. Những cây thông khe khẽ lay động, cựa mình trong ban mai dịu ngọt. Mây trên nền trời trôi nhanh hơn, chẳng cần timeslape cũng thấy nó như một thước phim tua nhanh rồi. Tất cả cảnh vật lúc này như được đổ một lớp màu mới, tựa như trước đó chỉ là một đoạn phim quay slog chưa có màu sắc rõ ràng. Sau khi ánh mặt trời quét lên thì cảnh vật đã được áp một lớp Ajustmentlayer màu đậm đặc, kéo sức sống và niềm vui trở lại.
Mình tin rằng, nếu có ai đó đang buồn, cũng sẽ cảm thấy lòng nhẹ đi một chút. Nỗi buồn có lẽ theo gió mà trôi, những nghĩ suy mông lung như sợi len rối, được ai đó khẽ vuốt ve, cuộn lại gọn gàng, đặt xuống nền đất. Nhường chỗ cho những xúc cảm trong trẻo vừa ùa vào lồng ngực, như khoác lên một tấm áo mới của ngày
Rồi khi em nhận ra
Có những nỗi buồn không cần phải giữ,
Như là cơn gió thoảng qua, cứ để nó trôi đi.
Như là sáng nay, em bước lên ngọn đồi cỏ úa,
Đón mặt trời chầm chậm ló rạng ở phía xa,
Ánh sáng chạm vào da, chạm vào những vết thương cũ,
Và em hiểu, mọi điều rồi cũng sẽ lành
Như là
một hơi thở sâu giữa đất trời rộng lớn,
Bàn tay nắm lấy nỗi buồn, rồi nhẹ nhàng thả xuống,
Gió cuốn đi, chẳng còn gì nặng trĩu,
Chỉ còn lại đôi chân trần trên cỏ, nhẹ bẫng như sương.
Như là
lần đầu tiên sau bao ngày,
Em thấy lòng mình trong veo như nắng sớm,
Không còn những u hoài níu kéo,
Chỉ còn một hành trình mới đang chờ phía trước.
Rồi khi em nhận ra,
Mặt trời vẫn luôn mọc sau mỗi đêm dài,
Và nỗi buồn nào rồi cũng sẽ hóa gió,
Bay đi, bay đi…

Mình không chắc như thế nào mới được gọi là kết nối sâu sắc với thiên nhiên. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, mình thực sự có mặt ở đây—hiện diện toàn vẹn cả thân và tâm. Không một vướng bận nào níu giữ, chỉ có mình cùng ngọn cỏ, nhánh lá, vệt nắng vàng non len lỏi qua từng kẽ tay, và cơn gió êm ru lùa qua những tán cây, vun vút, vun vút…
Tụi mình không nói với nhau bằng lời. Chỉ có ánh mắt chạm nhau, rồi lặng lẽ buông mình theo những dòng suy nghĩ trôi dạt về những miền riêng. Thiên nhiên vốn dĩ đã có sức mạnh chữa lành—lặng lẽ kéo tâm trí trở về hiện tại, gom từng ý nghĩ tản mạn về một điểm duy nhất: khoảnh khắc này. Không còn gì phải làm, không cần gì phải níu giữ. Chỉ nhìn. Chỉ thở. Chỉ lắng nghe. Chỉ để mặc cho những dòng suy nghĩ tự do trôi đi, không bận tâm gom giữ. Có lẽ, hạnh phúc thật ra đơn giản đến vậy—là khi ta không còn mong cầu điều gì khác, chỉ lặng yên tận hưởng sự trọn vẹn của hiện tại mà thôi.
Như là
khi đôi chân chạm vào lớp cỏ ướt sương,
Hơi thở đầu ngày tràn ngập mùi đất, mùi cây,
Gió mơn man da thịt, nhắc em nhớ rằng
Mình cũng là một phần của đất trời bao la.
Như là
khi mặt trời nhô lên từ chân núi,
Từng tia nắng len qua kẽ lá, xuyên qua đôi mắt,
Soi rọi vào những góc sâu nhất của tâm hồn,
Đánh thức những gì còn ngủ quên trong lòng.
Như là
khoảnh khắc em lặng lẽ hít một hơi thật sâu,
Nghe tiếng chim gọi nhau, tiếng cỏ cây thì thầm,
Cảm nhận hơi ấm của mặt trời ôm trọn lấy mình,
Và hiểu rằng: thiên nhiên chưa bao giờ rời xa
Rồi khi em nhận ra,
Bình yên không ở nơi nào khác,
Mà ở chính khoảnh khắc này,
Khi ta hòa làm một với đất, với trời, với nắng mai.
Đà Lạt. 2018.12. Cùng với Hachi.


