Tháng 2, khi đợt gió lạnh lại sắp ôm lấy Hà Nội bé nhỏ, khi kéo rèm cửa thấy mưa phùn đã làm ẩm ướt khắp các con đường, cảm xúc cũng chùng xuống một cách tự nhiên không rõ lí do.
Ôi cái thời tiết ẩm và buồn buồn này, ngồi ở ban công giữa những tán cây, ngọn lá xanh mướt, ngắm nhìn bầu trời trắng đục và không khí thì hơi ngột ngạt. Rồi chán chường đón một ban mai ảm đạm thiếu sức sống, thật là thèm lắm ánh nắng hoan hỉ của những ngày mặt trời chăm chú nhìn ngắm ta.
Ăn sáng xong, cũng chẳng biết phải làm gì tiếp theo nữa. List công việc thì dài mà vẫn chưa được đánh dấu tích đã hoàn thành. Thắp một chút nến thơm cho căn phòng thêm không khí ấm áp, thì lại chọn đúng hũ nến có mùi hương của mùa đông lạnh lẽo. Thế là mọi thứ lại tụt xuống thêm một nấc nữa.
Thôi thế là lại đi dọn nhà. Dọn dẹp nhà cửa, dọn dẹp tâm trí. Khi không biết làm gì thì nên đi dọn dẹp, quét tước, lau chùi để mọi thứ trở nên mới mẻ và gọn ghẽ. Chân tay được làm việc, đầu óc hết trống rỗng, không khí được xáo động bởi bước chân ta cứ đi ra đi vào, lau rồi quét, chùi rồi xếp sắp.
Vậy là cũng thấy ổn ổn hơn.
Cắm ấm nước, châm bình trà, đổ một đĩa hạt sen long nhãn sấy ăn đi cho đỡ cái cảm giác chan chán.
Tự tưởng tượng cái không khí này, giọt nắng này, sắc màu này. Một buổi chiều đẹp như trong tranh. Một vườn hồng trĩu quả chỉ có ta ở đó. Ngồi bất cứ đâu cũng thấy nhẹ nhàng, da xạm đen vì nắng núi cao mà chẳng chút ngại ngùng. Cỏ dưới chân thì xanh ngắt, đất có mùi nắng nồng nàn, những giọt nhựa trên cây, những quả hồng lắc lỉu, bất cứ thứ gì đôi mắt quét qua cũng tràn đầy sự sống.

Trước lúc hoàng hôn buông, gió bắt đầu đổi chiều. Mùi mật ong, mùi những cánh đồng hoa, mùi nắng ấm, mùi đất tơi xôm xốp, mùi của những nụ cười đùa nhau chạy tung tăng khắp đồi cỏ lúc mặt trời sắp rơi xuống núi.
Vì có nắng mà mọi thứ trở nên hân hoan như thế đấy.
Nhưng cũng vì có những ngày gió về ảm đạm như thế này mà ta mới thấy thật yêu và nhớ những ngày nắng mới tinh khôi thế kia. Kiểu như mọi người vẫn nói, phải có lúc khó khăn mới nhận ra giá trị của những ngày bình yên đến bình thường.
Tất cả đều có lí do của nó. Nên đừng trách trời trách đất sao cứ mãi âm u, sao ko nắng thêm đi cho tâm trạng đỡ lùng nhùng. Thời tiết nơi ta sống sao lại phân chia thật nhiều mùa, thật nhiều trạng thái để cái phần dở hơi trong ta cứ bị cuốn theo sự đổi thay thất thường của bầu trời, ngọn gió, nắng mai vậy nhỉ.

Mình viết bài này năm ngoái, cũng trong những ngày mưa lâm thâm ẩm thấp và xám xịt bầu trời như thế này. Một năm sau đọc lại, nhận ra tâm trạng của mình cũng đi theo chu kỳ như thời tiết vậy. Có những ngày thật hân hoan và đầy năng lượng. Có những ngày lại xám ngoét không biết làm gì ngoài việc nhìn ra ngoài trời và thở dài thườn thượt thấy mình cứ tự nhiên tuột dốc không phanh. Ngẫm ra được vài điều cho bản thân như thế này:
1. Giá trị của đối lập
Cũng như ta chỉ biết yêu những ngày nắng sau những ngày mưa xám xịt, niềm vui đôi khi chỉ đến và trở nên giá trị sau khi ta đã trải qua nỗi buồn. Đối lập không phải để gây khó khăn mà để làm nổi bật vẻ đẹp của những điều bình dị mà đôi khi ta không thấy rõ.
2. Sự chấp nhận và buông xuôi nhẹ nhàng
Có những thứ không thể thay đổi, như gió, như nắng, như những biến động trong cuộc sống. Càng cố trách cứ, thì càng khó mà thanh thản. Sự đổi thay của trời đất cũng giống như sự biến động trong lòng ta, đôi khi vô lý nhưng lại có quy luật riêng. Học cách chấp nhận có thể giúp ta an nhiên hơn.
3. Con người dễ bị cuốn theo ngoại cảnh
Cảm xúc của ta nhiều khi giao động theo thời tiết, theo hoàn cảnh, nhưng có khi ta quên mất rằng sức mạnh nội tại vẫn có thể giữ ta vững vàng. Liệu có cách nào để tâm mình không “lùng nhùng” theo trời đất mà có thể tỏa sáng ngay cả trong ngày âm u?
Hiện tại cách mà mình đang lựa chọn đó là luôn có một danh sách bất di bất dịch để buộc bản thân không ngồi yên vô nghĩa, cho dù thời tiết hay tâm trạng có bất ổn tới đâu. Xắn tay áo lên làm cái gì đó, kể cả chỉ là việc dọn dẹp nhà cửa hay cắt vải may vá, cũng sẽ khiến mình bớt bị cuốn vào cái vòng luẩn quẩn của suy nghĩ kia.
4. Cuộc sống cũng là một vòng tuần hoàn
Có những giai đoạn thăng hoa, có những lúc trầm lặng. Chẳng có gì là mãi mãi. Như mùa nắng và mùa gió, niềm vui và nỗi buồn cũng đến rồi đi. Điều quan trọng là ta có nhận ra được ý nghĩa trong từng khoảnh khắc ấy không.

