Rồi khi em nhận ra

Những váy đầm son phấn không làm em vui

Những hào nhoáng cửa nhà, là lượt mũ áo,…

Không phải mục đích mà em theo đuổi

Rồi khi anh nhận ra

Niềm vui trong đời đôi lúc thật giản đơn

như là bát cơm nóng khi đói, chiếc giường đủ êm khi mỏi, cốc nước lọc khi cổ họng đang khô khát

Những ước mong của em hay của anh

chỉ là được trải nghiệm cuộc sống này một cách chủ động

theo cách mà chúng ta muốn

Như là

Cầm vô lăng lái một chiếc xe lên đồi cao

Ngắm thành phố đang ngủ ngon trong lấp lánh sao trời

Vùi mình ngủ mơ trên ngọn đồi lộng gió

Rồi tỉnh dậy thấy xanh thẳm bao la

Ăn một bữa sáng khác ngày thường một chút

Giữa không gian là cỏ lá, rinh rích tiếng dế kêu

anh loay hoay nấu bếp

em đun cafe, miệng lí lắc hát ca vài điệu nhạc

Cốc cafe cũng có vị lạ lẫm, bát mì tôm như ngon hơn kì lạ

Ánh mắt người thương thêm đôi chút si mê

Những hành trình tựa như vitamin C…

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *