Tôi mê những bức ảnh. Tôi lạnh người trước những tấm ảnh đen trắng đẫm cảm xúc. Tôi đắm mình trong những hạt noise li ti của một chàng trai trên flicklr. Và không biết, đó là những bức ảnh chụp từ chiếc máy ảnh film nặng trịch.

Cho đến một ngày…

Tôi đã gặp và thực sự bén duyên với những tấm ảnh film đầy cảm xúc.

Chụp ảnh film – một kiểu chụp ảnh tốn kém và mất công, nhiều rủi ro và khá rắc rối. Thời đại camera, máy ảnh kĩ thuật số lên ngôi, bạn có thể chụp hàng trăm tấm ảnh, nhanh gọn, có thể xem, có thể xóa ngay lập tức mà chẳng tốn xu nào. Film không mang lại những điều tiện lợi đó cho bạn. Ngược lại, nó khiến bạn chậm lại. Có thể là bực mình, mong ngóng và cảm thấy mất thời gian, công sức nữa. Chụp film, nếu không có đo sáng, việc ảnh hỏng là rất lớn. Chụp xong thì chờ đợi mỏi mòn tráng ảnh. Cả cuộn film chỉ chụp được đúng 36 tấm. Chưa kể trường hợp lắp film sai, bị tuột film, máy bị hở sáng, … xem như mất hết.

Vậy mà tôi lại khoái cái thứ mất thời gian và công sức này đến vậy.

Tôi thích cái cảm giác cầm máy ảnh lên, nheo mắt và nhìn qua ống kính, thấy cuộc sống trôi chậm rãi đến kì lạ. Dường như tôi có thể cẩn thận nhìn kĩ hơn những thứ tưởng chừng như giản đơn nhất, quen thuộc nhất quanh mình. Mọi chuyển động của cuộc sống nằm nguyên vẹn trong tầm mắt. Đó có thể là nét biểu cảm của từng gương mặt, ánh mắt trong một khoảnh khắc nào đó. Hay đó là cử chỉ, hành động nhỏ nhặt của một ai đó rất thân quen mà bình thường tôi chẳng chú ý đến. Từng chi tiết, từng chuyển động nhỏ xíu chẳng thể trôi tuột đi qua ống kính máy ảnh. Chụp film, đòi hỏi tôi phải cẩn thận và tỉ mỉ khi bấm máy. Quan sát rất kĩ, rất chậm. Kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc đẹp để bấm. Cũng chính vì vậy mà tôi thấy mình chậm lại, để nhận ra những điều bình dị, nhỏ nhặt, quen thuộc bên cạnh mình lại có những nét đáng yêu đến thế. Cuộc sống hàng ngày trở nên thú vị và đa sắc. Những gương mặt thân quen cũng trở nên mới lạ với những phút giật mình nhận ra họ thật đẹp trong một khoảnh khắc nào đó. Những thước film quay chậm, ở đó, tôi thấy cuộc sống xung quanh mình tràn đầy màu sắc và xúc cảm.

Tôi vẫn nhớ cảm giác lần đầu tiên bấm máy. Bạn đưa tôi lên cầu Long Biên để tập chụp. Có lẽ đó cũng là lần đầu tiên tôi quan sát cây cầu kĩ đến vậy. Từng mảng sơn cũ tróc vẩy để lộ lớp sắt bên trong đang phơi mình trong ánh nắng của chiều hạ cuối ngày. Cái cảm giác của hoài vọng và niềm nuối tiếc khó tả. Dòng người cứ vội vã hai bên đường. Bóng chiều cũng vội vã đổ dồn về phía chân nơi đáy sông sóng nước. Qua ống kính máy ảnh, có một thứ cảm giác kì lạ cháy lên trong tôi. Xoay nhẹ lens lấy nét. Và bấm máy. Cái âm thanh tạch khi màn trập đóng thật khiến người ta run người vì xúc động. Chậm lại chính là khoảnh khắc đó, thời điểm đó.

Có những tấm ảnh film ghi trọn vẹn cảm xúc của người bấm máy. Đến độ ta có thể ngồi im mà nhìn ngắm nó rất lâu, như ngắm nghía bằng cả sự yêu thương và xúc cảm tròn đầy cho đứa con tinh thần của mình vậy. Chính vì cảm xúc mỗi lần bấm máy là hoàn toàn khác nhau, nên chụp film không chỉ ghi lại khoảnh khắc, lưu lại kỉ niệm mà còn để khắc sâu thứ cảm xúc chỉ xuất hiện một lần và duy nhất khi ta bấm máy…

Bấm nút chụp, màn trập mở rồi đóng, phim cuốn roẹt. Bức ảnh được hình thành trong khoảng thời gian ngắn ngủi như  một cái chớp mắt. Ánh sáng, màu sắc, âm thanh, và cả nhịp cảm xúc của chính người chụp nữa, để lại trong một thước film với bao mong ngóng, đợi chờ. Cuốn theo cùng một tiếng tạch của núi shutter là một khoảnh khắc đã trôi qua, một cuộc sống vừa mới hiện hữu ngay trước mắt thì giờ đã thành kỉ niệm. Vậy nên có ai đó đã nói rằng: “Mỗi lần bấm máy xong là một lần cuộc sống sang trang mới. Có chăng sẽ là nửa giây hồi hộp không chắc chắn, nửa giây nuối tiếc cho khung hình kia, khoảnh khắc kia… mới đó mà đã trở thành thiên cổ…”

Bạn, người đã đưa tôi đến với thế giới của những tấm ảnh film nhiều cảm xúc, là một kẻ mê film đến độ bất cứ lúc nào nhìn sâu trong đôi mắt đó, tôi lại thấy hình ảnh của những roll film quay chậm, nghe thấy âm thanh tua film và cảm giác mình đang chạm đến những cuộn film mới cóng thơm tho mỗi khi lắp máy. Chính vì niềm đam mê luôn thường trực trong bạn, luôn cháy lên trong cả đôi mắt bạn mỗi khi ánh mắt tôi vô tình lướt qua nó. Hoặc có thể đó là cảm nhận của riêng tôi thôi, chẳng phải là một nhận định chính xác hay cái gì đại loại thế. Tôi cũng thích ngắm bạn mỗi khi bạn chăm chú, loay hoay với máy ảnh và mấy cuộn film. Khi đó, bạn thực sự là một nghệ sĩ. Tình yêu với film cháy lên trong đôi mắt, trong từng cử chỉ, khiến kẻ lãng đãng đứng ngoài nhìn vào như tôi cũng có chút rung động. Và có lẽ, chính tình yêu với những cuộn film của bạn đã lan truyền đến tôi, khiến tôi cũng bất giác thấy tim mình chẳng thể đứng yên mỗi khi nghe thấy âm thanh bấm máy. Lúc đó, tôi thấy lòng mình nóng ran hồi hộp, nghèn nghẹn một thứ gì đó không tên trước những tấm ảnh film bạn chụp.

Giữa thời đại kĩ thuật số, khi mà chỉ trong một khoảng thời gian ngắn đã có thể sở hữu vài trăm kiểu ảnh, đủ những bức hình tạo kiểu đứng chen chúc nhau… Chắc có lẽ người ta chỉ dành cho những bức hình đó vài giây ngắn ngủi để xem, để nhìn lại… Còn tôi, bạn và những kẻ mê film, vẫn lặng lẽ ôm lấy thứ đồ nghề nặng nề, lỉnh kỉnh, mất thời gian này để hưởng thụ và cảm nhận thứ cuộc sống đang trôi chậm rãi, chảy nhẹ nhàng, sóng sánh giọt thời gian. Những tấm ảnh film như vậy, đối với tôi, và những người bạn như tôi, hình như vẫn sẽ lặng lẽ, khiêm nhường một góc… Và tôi tin rằng, đó sẽ là những nốt lặng khiêm nhường trong cuộc sống nhanh chóng, vội vàng này.

Nếu một ngày nào đó muốn cảm nhận cuộc sống chậm rãi như cách ta nhìn qua ống kính, thì hãy tìm đến máy film bạn nhé! Tôi tin rằng, điều bạn cảm nhận được khi đến với thế giới của những cuộn film không chỉ là những tấm ảnh màu đẹp, kích thước nét hay vì những hạt bụi noise li ti khiến bức ảnh độc lạ hơn đâu. Mà chắc chắn, bạn sẽ nhận được nhiều hơn thế. Tin tôi đi.

Những roll film bấm vội… qua ánh mắt chậm rãi của một kẻ yêu film. 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *