Mình nhớ những ngày cuối năm 2014, khi mình vẫn hàng ngày lóc cóc sáng đến trường, chiều đến cty, tối về nhà nhẩn nha ôm gối. Mình đã trông ngóng những chuyến đi liên tiếp của một người đàn ông, gần như xa lạ. Người chỉ mới gặp và trò chuyện cách đó chừng độ 1 tháng, người khiến mình có lắm những nghĩ suy, những cảm xúc khờ khạo.
Dạo đó, anh hay đi. Rất hay đi. Anh đi hết ngọn núi này rồi lại tất tưởi tìm đường chinh phục ngọn núi khác. Mình nhìn theo từng bức hình anh chụp, từng dòng chữ anh viết mà lòng cũng dấy lên cái ham muốn được bỏ lại bao hỗn độn sách vở, công việc rồi lên đường với trái tim rộng mở và thênh thang như anh.
Có chuyến leo núi trở về, anh hào hứng kể mình nghe con đường vào bản khó đi thế nào. Lá phong đỏ rụng đầy lối đẹp mê hoặc thế nào. Lần đó, mình thấy đêm HN với ánh đèn vàng vọt cứ tan chảy mãi, chảy mãi theo lòng mình những thổn thức không tên. Và rồi sau vài giờ cafe với bạn bè, anh đi, còn mình trở về với vàng thinh đèn ngõ. Biết anh có ai đó đợi mong mỗi sớm mỗi chiều. Mình lặng lẽ rời bỏ một buổi chiều muộn nhiều gió sau lưng anh như thế. Tự nghĩ rằng, với mình, anh hãy chỉ là một chiếc lá phong đã ép khô trong lòng trang sách mà thôi.
Mấy ngày cuối năm, mình lại thấy anh lại lên đường. Trước đó anh có hẹn nhập đoàn nhưng bận rộn quá mình chẳng thể bỏ lại mà tiếp bước phiêu du. Mình cũng ngóng anh đi theo từng bức hình, dòng stt anh viết… Đêm cuối năm, thấy anh một mình nơi phố núi lặng thinh, ngồi bên chiếc tivi bật nhạc Hồ Quỳnh Hương tha thiết mà mình thấy thương cho một kẻ cô đơn nơi biên viễn. Một mình đón Tết. Một mình với nỗi lòng thật trở trăn. Mình biết người đàn ông trong anh đang buồn. Đang nặng lòng vì những mối dở dang. Đang thương nhớ những điều quá vãng. Mình thương anh. Chat với anh vài câu cho đỡ nặng lòng. Hỏi anh buồn à? Anh chẳng nói. Anh lảng tránh cảm xúc của riêng anh. Thế thực, mình biết anh đang nhớ ai? Đang dứt day điều gì… Vậy mà mình vẫn chỉ có thể lặng lẽ nói với anh vài câu. Mình thật rất muốn lúc đó, ngồi bên cạnh anh. Chẳng cần nói điều gì cả. Chỉ để anh thấy bớt đơn côi hơn giữa xứ núi quạnh quẽ này. Để mình, đêm thị thành cũng bớt cô đơn đón ngày năm mới một mình.
Thôi thì, buồn, hãy cứ để nước suối cuốn trôi. Để gió núi thổi sạch. Để thung sâu cạn vén.
—
Ban tối, vô tình thấy tấm ảnh anh chụp dạo đó, với mái tóc dài chấm trán, khuôn mặt còn nhiều nỗi muộn phiền. Và nụ cười hiền hiền vẫn phảng phất nỗi nhớ thương ai. Mình lại nhớ lại khoảng thời gian đó. Khi người đàn ông ấy đã về với núi đồi, với gió mây rồi, mà buồn vẫn còn đọng lại quá nhiều trong đáy mắt, khe tim. Mình thương anh đến quặn lòng mà chẳng dám nói ra.
Đó là anh, anh của những ngày mình luôn dõi theo với niềm thương mến xuất phát từ chính sự đồng cảm. Đồng cảm từ trái tim của những kẻ yêu xê dịch. Từ cảm giác là một kẻ tri âm may mắn nhận ra nhau. Đó là anh, anh của những đêm muộn cùng mình ngồi nghe trọn một bài hát. Nhạc Quang Dũng cứ đượm gió pha sương, cho mình chút thương nhớ vì những-ngày-chẳng-kịp-đi-đâu. Đó là anh, người cho mình cảm giác đã chờ mong trên con đường xanh mướt màu chiều, một buổi chiều đầu tháng 12, ngày sinh nhật mình. Đó là anh, anh của những ngày mình vội nhấp chuột unfollow, bỏ tên trên cột danh sách chat, vì sợ những điều anh chia sẻ khiến mình quan tâm mà thương nhớ. Anh của những ngày mình tìm kiếm một chiếc cốc có khuôn mặt cười, tròn phúc hậu và nụ cười hồn nhiên. Để rồi mình lặng lẽ để nó lại một góc ở bàn học. Không gửi cho anh nữa.
Mình là kẻ hay gom góp kí ức và cảm xúc quá vãng. Rồi một lúc nào đó, nhặt nhạnh, kết dính lại, thành một câu chuyện không đầu cuối. Mình đã thương, đã nhớ người đàn ông cô đơn giữa thành phố lạ ngày cuối năm như thế. Buồn theo lòng một người mình chẳng biết rõ.
Mình, của những ngày mùa thu 2015, nhìn lại mình, thấy có những niềm thương là chẳng ý nghĩa gì cả. Thương, chỉ vì thương thôi.
“Mùa xuân vừa đến, xin mãi ăn năn mà thôi..
Mùa xanh lá vội, ru em miệt mài …”
http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/ru-em-tung-ngon-xuan-hong-hong-nhung-ft-quang-dung.3lKoATxyEb.html
Cảm xúc muộn. Ảnh thì chỉ đi mượn mà thôi. Cũng là một chiếc lá phong khô.

