“này Lâm ơi đến bên em ngồi…”
Tôi thích một buổi sớm thức dậy, mở mắt mơ màng, thấy mình đang nằm trong một căn lều nhỏ màu xanh non, trượt nhẹ một cái thấy túi ngủ xộc xệch chạm chân dưới đuôi lều vì nằm trên triền đất hơi dốc. Tò mò ngơ ngác muốn mở thật nhanh khóa cửa lều để nhìn ngắm thế giới kì lạ ngoài kia.
Chà! Đó thực sự là một cảm giác gây nghiện. Tối qua sẽ leo mệt thật mệt, rồi dừng chân tại một triền đất rộng, gần một con suối để đốt lửa, cắm trại, nấu nướng và đến khi chui vào căn lều thật ấm thì dường như cũng vẫn chưa tưởng tượng nổi xung quanh khung cảnh như thế nào. Bởi lẽ bao phủ tất cả là màn đêm tối mịt, là cây cối rậm rạp, chằng chịt cành lá rẽ ngang bầu trời đầy sao. Nằm trong đêm tối, chỉ mong ngày mai tỉnh dậy lúc mặt trời đã ngơ ngác mở hé vùng mây mà đi tìm nắng mới, sẽ thấy tất thảy những cây lá xung quanh, những mây gió thổi ngàn, những khe những suối, trập trùng lưng núi, tơ non cây cỏ. Và đặc biệt là cảm giác đón ánh bình minh đầu tiên của ngày chạm vào khe mắt khi kéo nhẹ cửa lều và toang mắt nhìn trời.

Hạnh phúc chỉ đơn giản vậy.
Mũi vẫn lựng mùi sương mai vất trên cỏ ướt. Vẫn chưa dám nhón chân ra khỏi căn lều vì sợ cái lạnh. Khoác vội một tấm áo, gấp gọn ghẽ túi ngủ, rồi ngáp một cái thật sướng, đứng dậy vươn vai, chờ đợi những thứ tươi mới nhất đang chờ mình ngoài kia. Những điều non tơ khe khẽ vẫn đang cựa mình run rẩy như chợt tỉnh giấc khi mặt trời ghé thăm.
Miên đã dậy từ sớm, giục mấy gã porter nấu nồi cháo gà cho cả đoàn. Mùi cháo thơm phưng phức, ấm áp và quyện vào mùi gỗ cháy, lá khô đốt, mang đến một cảm giác thật kì lạ. Miên bật “Này Lâm ơi!”, nghe như gọi nhớ điều gì thuộc về khu rừng xanh mát này.
“này Lâm ơi đến bên em ngồi
nghe tình yêu trong em chứa chan
như người điên được yêu mặt trăng ngày thu, ngày nắng tươi
như người điên được ôm rừng cây màu xanh mùi lá thơm
như người say nằm không nhìn đêm cười như chờ nắng lên…”
Ước được làm người điên, nguyện một đời ôm màu rừng thắm, tắm trong hơi lá thơm phức mùi thảo quả.
Ước được làm người say, đêm nằm chơ vơ, mơ màng nhìn trời với milkyway mê mải, sáng tỉnh dậy mà chờ con nắng lên cao cho nao nao chút sóng trong lòng, rồi nheo đuôi mắt mà thấy mình đang sống những ngày thật tươi. Nhìn đời thật tươi.
Tân đưa cho bát cháo gà, bảo ăn đi cho nóng, rồi uống lấy ngụm café mà tỉnh táo chuẩn bị lên đường. Nắng đã chan hòa lúng liếng đảo khắp con rừng, cành cây, kẽ lá. Nắng đảo qua từng vệt sương mai, đảo lại cụm rêu trùm mặt đá. Nắng xiên qua những đám mạng nhện dày như lưới đánh cá. Thấy nắng lên mà chẳng còn cảm giác sợ sệt, lắng lo khi ngồi giữa rừng cổ thụ sâu hun hút. Thấy nắng lên mà biếng lười chỉ muốn ngồi mãi trên chiếc ghế tựa nhỏ, thảnh thơi ăn cháo gà, uống café rồi đọc hết vài trang sách, nghe đi nghe lại vài bài hát cho quên hết âu lo.
Cuộc đời đơn giản thế mà sướng. Thấy có nhiều kẻ ngày đêm cày cuốc kiếm tiền không ngơi nghỉ, đến khi có thật nhiều tiền rồi, lại chỉ mong có được một buổi sáng bình dị ngồi giữa thiên nhiên như vậy, để an nhiên thẫn thờ với vài phút giây giản đơn tận hưởng. Không cần cao sang, to tát gì hết. Thấy rằng có nhiều người ngày đêm khổ sở toan tính làm sao để kiếm thật nhiều tiền, mà quên đi mất những ngày thảnh thơi chậm rãi bỏ quên đời,… sao mà sống gấp, sống mải miết đến thế.
Đời, cứ đơn giản mà sống. Biết thế nào là giàu, thế nào là đủ?

