Tôi gọi những cuộn mây trắng tinh ùn đặc cả biển trời là mây đan gối. Những tảng mây dày cộm đó cứ lững thững theo gió mà đi từ ngọn núi này sang ngọn núi khác. Mấy chỏm núi màu xanh tím cứ ẩn hiện rồi khuất lấp trong cả cánh đồng mây. Cảm giác như gan ruột của trời đang phơi hết trước mặt vậy. Tiên cảnh. Mộng mị.
Và mây đan thành gối. Giấc ngủ giữa biển trời bao la miên viễn ấy, say sưa tựa như húp một ngụm rượu ngô rồi lăn ra ngủ.
Những phút nghỉ ngơi trên cung đường lúc nào cũng mộng mị, đắm say. Lấy mây làm gối, lấy thảm cỏ ven đường làm tấm đệm kê lưng. Lấy gió trời làm quạt, dìu dịu ru giấc ngủ. Và tiếng chim hót, tiếng cây rừng hòa âm gọi lá làm bản nhạc êm lặng đưa giấc ngủ. Giấc ngủ ấy hiền lành đến lạ. Gối êm và xốp, mềm mại, nhẹ bung. Đệm thơm mùi cỏ ướt đẫm sương đêm, hòa với mùi nắng cháy hanh khô. Bản nhạc rừng đan dệt âm thanh. Mọi thứ đều trong trẻo, tươi mới.
Tôi đã si mê và đắm chìm cái cảm giác đó đến độ, mỗi khi chạy xe trên những con đường đèo ngược nắng, chỉ muốn dang rộng đôi tay, tưởng tượng mình đang nằm giữa đất trời mà đánh một giấc thật no say. Giấc ngủ ấy chắc có lẽ sẽ cứ chìm mãi, chìm mãi trong miên man cảm giác, trong thư thái tâm hồn nếu đồng đội không lay người gọi dậy lên đường đi tiếp.
Có đôi lúc trong những giấc ngủ trằn trọc giữa lòng thành phố, tôi lại thèm lắm cái cảm giác nằm giữa đất trời mà hưởng thụ cái tinh túy của thiên nhiên vạn vật. Trong giấc mơ đêm, tôi ngửi thấy mùi của những bẹ ngô ven đường hút hơi đá, hút sương trời, gió núi; vừa mông mốc, hăng hăng vừa có chút ngọt lạ sót lại của thứ ngô đã đến mùa bẻ. Và đâu đó hương thơm của cỏ dại, đất đai dìu dịu như làm lòng tôi ấm lại. Thì ra cảm giác trên những cung đường lại ám ảnh tôi đến vậy. Và xúc cảm nhớ nhung dành cho những điều nhỏ bé, bình dị ấy thì chẳng ít chút nào. Nó có thể khiến lòng tôi nôn nao, bồi hồi. Sáng sớm tỉnh dậy, nhìn qua cửa kính thấy mưa gió ảm đạm, thì chao ôi là nhớ, chao ôi là thương, chao ôi là mong ngóng đợi chờ cảm giác được chạy xe trên thảo nguyên, trên đèo, trên núi cho thỏa nỗi khát thèm.
Đôi lúc nhớ lại những chuyến đi đầu tiên của mình, tôi lại bật cười. Ngày ấy, đi để chinh phục, đi để ghi dấu, đi vì sợ tuổi trẻ chẳng thể hai lần thắm lại. Thế nên nỗi khát đi cứ ngày một nhiều. Thế nên cảm xúc cho những điều bé nhỏ gặp trên đường chưa thực sự ngấm, chưa sâu. Bởi lẽ chỉ chăm chăm tìm ruộng bậc thang vàng lúa, tìm tam giác mạch trải thảm, tìm đồng cải trắng tít tắp chân trời, tìm dòng suối nước trong in bóng sỏi trong buổi chiều hoang hôn rực đỏ, … Còn giờ đây, khi những chuyến đi không còn khiến tôi khát khao chinh phục nữa, tôi ít đi hơn, và tập cảm nhận nhiều hơn. Tôi như lắng nghe thêm được những điều nhỏ bé trên con đường mình đi. Và việc đi, không còn là cảm xúc muốn ghi dấu tuổi trẻ nữa. Đi, đơn giản vì muốn tìm lại cảm giác thanh thản cho tâm hồn, để phiêu bồng, lãng đãng với nắng gió và trời mây, để những tinh túy của đất trời gột rửa, thổi bay thứ bụi vướng bận chốn thành thị nhiều bon chen, chật chội.
Viết nhân buổi hoàng hôn Hà Nội tà bóng…
Nhớ đám mây đan gối thơm mùi cỏ của những buổi chiều muộn tháng Tám…
Hạnh My

