Đề bài của buổi học viết lại từ đầu của mình đó là:
Viết lại một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất của bạn.
Mình đã khá bất ngờ với đề bài này. Đơn giản, dung dị, tưởng như có thể đặt bút viết ngay được. Nhưng rồi, mình lại bắt đầu cảm thấy hơi khó khăn một chút khi đưa ra quyết định để lựa chọn khoảnh khắc nào là đáng nhớ của mình để viết về nó. Đây chính là quãng thời gian nhìn lại quá khứ một cách sâu sắc của mình, một việc lâu thật lâu mình quên bẵng đi không thực hiện. Và mình đã đặt bút viết một lèo cho khoảnh khắc đáng nhớ chợt lóe sáng trong đầu mình, khiến tim mình râm ran những xúc cảm nhẹ bẫng, bình an.

“Khoảnh khắc đáng nhớ với mình, có thể là hạnh phúc hoặc là khổ đau. Nhưng mình thích hạnh phúc hơn.
Thật sự biết ơn vì cuộc đời đã cho mình nhiều hơn một kí ức hạnh phúc và đáng nhớ. Có lẽ vì vậy mà mình đã phân vân rất nhiều khi lựa chọn một để viết lại.
Đó là một buổi sáng mùa xuân xinh đẹp. Cả nhà mình nắm tay nhau đi bộ vào sâu trong thung lũng. Một làn nắng vàng như mật ong quyện thành vệt dài vắt chéo qua sườn núi. Mảng còn lại có lẽ bị mây che nên sầm sì xám thẫm nằm trầm ngâm không bước chân ai đi tới.
Núi thả bàn tay mẹ ra, rồi chạy nhanh về phía trước, cười sằng sặc khi thấy lũ gà con kéo nhau đi tìm ăn trên quãng đường trụi cỏ. Chiếp chiếp, lũ gà con chạy đi tìm gà mẹ. Núi thì chạy theo gà con, vừa chạy vừa cười khoái chí lắm. Mình thì chạy ngay sau Núi, cũng bật cười nhẹ nhõm.
Tụi mình ngồi xuống một bãi cỏ, nhìn sang trái là dãy nhà sàn đơn sơ thâm thấp, lợn gà chạy rông đuổi nhau đi tìm cái ăn. Nhìn sang phải là những mỏm đá nhiều hình thù gá gối lên nhau trông cũng lạ mắt lắm. Dưới tán cây to, cả nhà mình ngồi cạnh nhau, ăn chung một gói bim bim, trong lòng nhẹ nhõm và trong veo. Gió nhè nhẹ và bầu trời thỉnh thoảng lại có vài gợn mây trôi lững thững.
Thỉnh thoảng, con lợn cỏ lon ton chạy lại gần xin ăn, nom gầy lắm, mà dạn lắm. Núi khoái chí cười, thả cho bạn lợn vài miếng bim bim rồi quan sát bạn nhai dòn dòn, chóp chép.
Mình ôm con trong lòng thấy dấy lên rất nhiều niềm vui giản dị. Hai vợ chồng nhìn nhau chẳng cần nói gì cũng thấy thật rõ sự bình an trong đôi mắt. Ở một nơi thật xa, sóng điện thoại còn không hiện nổi một vạch, cả nhà mình đã chậm lại, kết nối lại với nhau, kết nối với thiên nhiên vốn đã hiện hữu và tồn tại ở đó.”

Mình nghĩ, những khoảnh khắc đáng nhớ thường là sự hòa quyện giữa cảm xúc và không gian. Điều làm chúng trở nên đặc biệt không chỉ vì chuyện gì đã xảy ra, mà còn là cách chúng chạm vào trái tim mình như thế nào, để biến những khoảnh khắc thoáng qua đó trở thành một kí ức sâu sắc.
Cảm xúc là linh hồn của mọi khoảnh khắc đáng nhớ. Kí ức sẽ là những mảnh ghép rời rạc, đôi khi ta sẽ không giải thích được vì sao nó đáng nhớ. Như việc mình luôn nhớ cảm giác được bố cõng trên lưng đi bộ từ nhà ra quán điện tử chơi game trong buổi tối lành lạnh đó khi mình mới 4,5 tuổi. Mình nhớ những lần bị sốt mẹ ngồi bên cạnh ngắm nhìn mình, xoa tay mình, đắp khăn lên trán cho mình. Tới khi con mình bị sốt, mình lại nhìn thấy hình ảnh ấy ở mẹ, đó là một cảm xúc xúc động chạm trái tim.
Đôi khi, chúng ta sẽ không nhớ hết chi tiết từng lời nói hay hành động xảy ra trong khoảnh khắc ấy, nhưng cái cảm giác ấm áp hoặc đau đớn trong tim thì nằm ở đó mãi, sẽ sưởi ấm ta hay nhắc nhớ ta, vẹn nguyên vĩnh viễn trong kí ức của ta.

Không gian là thứ khiến ta dễ hồi tưởng lại cảm xúc. Màu sắc, không khí, mùi vị, âm thanh, khung cảnh xung quanh của khoảnh khắc ấy. Nó cũng quan trọng tựa như một sợi dây kết nối ta với quá khứ đã trôi qua. Một bầu trời đầy sao trên đỉnh núi, làn gió thổi nhẹ qua cánh đồng thơm mùi lúa, căn bếp chật chội loang lổ những vết mốc, những hạt bụi lơ thơ ánh lên trong nắng và trong đôi mắt mẹ, cảm giác bàn tay cào mạnh lớp đất để lấy ra những vốc đất sét thẫm nâu rồi háo hức nặn đồ chơi, tiếng rao bánh lá của một người đàn bà không rõ tên mỗi 4h chiều,… Chính khung cảnh ấy đã tạo nên chất xúc tác, làm tăng thêm chiều sâu và ý nghĩa cho cảm xúc của ta.
Điều làm cho một khoảnh khắc trở nên đáng nhớ không phải chỉ vì nó đẹp đẽ hay đặc biệt, mà là vì cách nó chạm vào trái tim ta. Đó có thể là một phút giây bình thường mà bất chợt trở nên kỳ diệu. Cảm giác ấy, dù chỉ thoáng qua, nhưng lại có sức mạnh khắc sâu vào tâm trí, trở thành nơi trú ngụ để ta tìm về khi cần một điểm tựa tinh thần.
Khi nhìn lại, chính những khoảnh khắc này làm ta cảm thấy mình đã sống thật cảm xúc và đi qua nhiều trải nghiệm đáng giá. Chúng gợi nhớ ta rằng cuộc đời không đo đếm bằng số ngày ta sống, mà bằng những phút giây ta thực sự cảm nhận.
Còn bạn, nếu phải chọn một trong những khoảnh khắc đáng nhớ nhất, bạn sẽ chọn khoảnh khắc nào để viết lại?

