Y tý, vùng đất mây trời vừa thách thức, vừa mộng mơ.

Chạy xe lên Y Tý, cảm giác như đi xuyên qua những cánh rừng nguyên sinh thuần túy. Đường ngoằn ngoèo khó đi. Qua ô cửa sổ, khung cảnh thay đổi liên tục khiến mình dù có hơi say choáng với những pha cua bẻ lái gắt, cũng phải cố mở mắt nhìn thật trọn thiên nhiên đang lướt qua ngoài kia.

Những khi mở hé cửa sổ, nhìn ra ngoài thấy tròn một vầng mặt trời lấp ló sau những tán cây cao lớn, giữa một vùng trời sương trắng chưa tan. Đôi lúc ánh nắng đủ mạnh để chiếu xuyên qua tầng mây, mình nhìn thật rõ những lớp sương là hàng ngàn hạt li ti nhỏ mát lạnh đang bay tự do trong không gian.

Dừng xe. Chạy thật nhanh vào khu rừng huyền bí, nơi những thân cây già xù mốc, cơ thể tự giác hít hà gấp gáp thứ mùi rừng núi này. Tự bảo mình cứ bình tĩnh thôi, không gian yên tĩnh và nguyên sơ này đang ôm lấy mình mà.

Mùa xuân trên núi cao, cây cối nở hoa, những dòng sông vạm vỡ, những ánh nắng vàng ngọt, những đám mây tua nhanh như một đoạn timeslape đã được hậu kì. Những cây đào rừng mạnh mẽ và tự do vươn mình trồi lên. Không một nụ hoa nào yếu đuối. Từng bông, từng nụ căng tròn, mây mẩy, nảy nở hết mình với cánh hoa cứng cáp hồng hào, vươn mình rực rỡ giữa màu nâu, màu xanh của núi rừng.

Chạy xe trên con đường bé xíu ôm ấp những triền núi dốc cao, thấy thấp thoáng những bóng đào, bóng lê hoa nở như cố chạy theo cho hết trọn một mùa xuân.

Bầu trời xanh. Thứ màu xanh không từ ngữ nào có thể diễn tả nổi. Ngồi ở Y Tý Cloud, Núi uống nước táo, mẹ uống café. Những cốc nước thơm lựng vị mây, vị sương, vị cây rừng man mát, the the. Gió cứ thổi thốc những cụm mây đọng dưới thung lũng, đẩy chúng bốc lên. Khung cảnh trước mặt như một bức tranh chuyển động không ngừng.

Đi Y Tý, đừng đi quá vội vàng. Ăn một bữa cơm trên núi, trong không gian lành lạnh của sương mây đang luồn lách. Vừa suýt xoa vì lạnh, vừa thổi miếng cơm nóng hổi với màu gạo hơi tim tím, ăn cùng miếng thịt lợn bản mùi khói, kèm miếng rau cải mèo hơi đăng đắng mà vị ngọt lại chóng đọng lại cứ vương vất mãi. Ăn thêm một miếng sâm đất man mát, vị hơi ngòn ngọt. Uống một chén rượu hơi nồng nồng, đủ để ấm người lên một chút. Hơ bàn tay trong cái cháy nồng của củi lửa giữa sân nhà. Để mùi khói ám vào người, ám vào tóc, vào áo quần, một thứ mùi đặc trưng ở đây.

Núi gần 4 tuổi, gần đây, những chuyến đi trở về núi rừng hình như khiến con cảm thấy háo hức và mê say hơn trước. Thật vui vì con cũng hào hứng khám phá cùng bố mẹ, ham chơi và mải mê ngắm nghía, chủ động bắt chuyện với những bạn nhỏ người dân tộc bắt gặp trên đường.

Mình sẽ nhớ rất rõ tiếng hò hét phấn khích của Núi khi chiếc xe win đổ dốc dài xuống con đường dẫn vào Thác Rồng Trung Lèng. Mình ngồi sau chỉ nín thở vì sợ. Con đường dẫn vào thác khiến một người mẹ đầy ắp những lo lắng, còn ông con thì háo hức hỏi mẹ: “Mẹ ơi mình đang đi khám phá ạ?” Đúng là khám phá vì cái thác hoang sơ và dũng mãnh quá. Hai mẹ con chỉ dám đứng một góc mà ngắm dòng nước trắng xóa đổ xuống trong cái hun hút của vách đá cao chót.

Mình sẽ nhớ rất rõ tiếng cười khúc khích của Núi khi nắm tay một cậu nhóc người Mông bé kẹo, hai đứa lúc đầu còn ngơ ngác lạ lẫm, sau vài tiếng cười đã trở nên quen thân, chạy đuổi nhau khắp quanh sân nhà bác A Hờ. Bọn trẻ con hay thật, hai đứa chẳng hiểu tiếng nhau mà vẫn nói cười đùa vui giòn giã.

Một chuyến đi đầu xuân hơi chóng vánh, hơi vội vàng. Nhưng bởi vì tụi mình đã cùng nhau đi qua trọn vẹn cả những giây phút khó khăn lẫn những khoảnh khắc tận hưởng. Nên dường như đã cảm thấy rất đủ, rất đáng nhớ!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *