Mình gặp lại bạn, một người bạn cũ thời đại học, vào một đêm mưa. Gặp bạn thật vui, vì cũng rất lâu rồi chúng mình mới ngồi lại với nhau như vậy. 4-5 năm tưởng dài mà chỉ tóm tắt lại bằng vài ba câu nói, kiểu như: làm chỗ A, chuyển chỗ B, rồi cưới, rồi sinh con. Tới lúc ra về, bạn thở dài bảo: không muốn về nhà cho lắm, vì cũng chả có gì thú vị. Trong mình ồ lên một tiếng ngạc nhiên. Có lẽ, bạn đang chịu một áp lực gì đó khiến việc trở về nhà mỗi ngày lại trở thành cảm giác căng thẳng và mệt mỏi?
Mình nhớ từng đọc được đâu đó câu nói đại ý như này: Thứ làm nên một ngôi nhà không phải là đồ đạc bên trong ngôi nhà đó hay con số trên cửa, mà là những người đợi chờ ta sau bậc thềm, những người sẽ ôm lấy ta sau một ngày mệt mỏi, là bữa cơm vẫn chờ sẵn ta tới khuya nếu ta có về muộn,…
Bạn mình có một ngôi nhà rộng rãi, đủ tiện nghi và ở một vị trí thuận tiện giữa thành phố lớn như vậy là một tiền đề kinh tế rất tốt để an tâm lạc nghiệp rồi. Nhưng có vẻ bạn chưa thực sự cảm thấy hạnh phúc khi trở về nhà. Nhiều ngày, bạn còn cố làm thêm giờ, hoặc có ai đó rủ đi uống bia, ăn uống, bạn cũng gật đầu theo luôn. Có những ngày trống rỗng quá, bạn ra cửa hàng tiện lợi ngồi uống lon bia rồi ngồi mãi tới 3h sáng mới về nhà.
Mình sợ nếu cảm xúc này cứ mãi kéo dài thì bạn sẽ luôn thiếu hụt sự ấm áp, mất đi cảm giác an toàn và bạn sẽ kiệt sức trong chính ngôi nhà của mình.

Bạn cần một ngôi nhà có sự ấm áp, có niềm vui, sự thấu hiểu, có cảm giác bình yên và an tĩnh. Bạn cần trở về với tâm thế của một người chồng sau một ngày dài làm việc được cùng vợ nấu nướng, ăn một bữa cơm quây quần, tâm sự cho vợ nghe những mệt mỏi ở công ty. Bạn cần trở về với tâm thế của một người cha sau một ngày dài trở về nhà ôm ấp cô con gái bé nhỏ của mình, chơi cùng con, đọc cuốn truyện yêu thích của con trước khi đi ngủ. Bạn cần trở về với tâm thế được là chính mình, bạn ngồi trên chiếc ghế bành yêu thích và êm ái, bạn châm nến, ngồi đọc một vài trang sách. Bên ngoài, thành phố vẫn lung linh ánh đèn, xe cộ vẫn còn chật ních ngoài kia. Nhưng bạn được bình yên ở đó. Bạn thấy an lành vì sau mỗi ngày dài bạn vẫn có một nơi để trở về. Vẫn có những người thân yêu đợi bạn ở nhà. Đón bạn, nấu cùng bạn ăn những bữa cơm ngon, hát cho bạn nghe bằng giọng ngọng líu ngọng lô mà thật đáng yêu.

Cho dù trong công việc, bạn có mạnh mẽ vượt qua hết các thử thách, bạn có giỏi giang đặc biệt để trở nên ưu tú, nhưng, nếu bạn bị thiếu hụt đi niềm vui và sự bình yên trong gia đình, mình tin, bạn chưa hạnh phúc. Và điều đó khiến mình lắng lo.
Ngôi nhà mà bạn đang ở, chỉ có giá trị về mặt nhu cầu cơ bản: một chỗ đặt lưng để ngủ. Nó không còn gía trị về mặt tinh thần nữa. Bạn không muốn trở về nhà, bạn chán nản, nhưng bạn đã thực sự nhìn sâu vào vấn đề của mình để giải quyết nó?
Ngôi nhà mà bạn đang ở, Gia đình mà bạn đang sở hữu là cái có sẵn, đã được thiết lập. Nhưng nó chỉ là cái vỏ bên ngoài, có lẽ lâu rồi bị thiếu đi sự vun đắp bằng tình yêu thương. Bình yên, hạnh phúc, niềm vui, tình yêu, tất cả những điều này đều cần ta phải vun đắp, phải xây dựng bằng tình yêu, sự chân thành, nỗ lực cố gắng của tất cả các thành viên trong gia đình mới có được.
Bình yên, hạnh phúc,… không nằm đó mãi mãi nếu chúng ta ngưng vun xới và bồi đắp.
“Nếu ta là một phần của “nhà”, dù chỉ là một phần nhỏ, nếu ta thật mong muốn mái nhà thân yêu của ta có được sự bình yên, hay lại có nó một lần nữa, thì ta phải tham gia vào quá trình thiết lập đó. Bằng một nụ cười xoa dịu, bằng một câu nói vị tha, bằng sự thương yêu nhẫn nhịn, bằng trái tim sẵn sàng sẻ chia, bằng một cái nắm tay thấu hiểu, hay có thể bằng một giọt nước mắt. Dù thế nào cũng không phải bằng sự buông xuôi. Để kéo những trái tim về gần với nhau. Để biến “nhà” thành một nơi ta phải luyến tiếc khi rời xa và luôn mong mỏi quay về.
Bạn của tôi ơi, tôi còn nhớ khi chúng ta còn nhỏ, cùng ngồi chung một chiếc ghế mây dưới tán mận trong vườn nhà, mẹ của bạn đã hát cho chúng ta nghe câu này:
“Ai qua là bao chốn xa, thấy đâu vui cho bằng mái nhà”
(Phạm Lữ Ân)
Bạn, trở về nhà được không? Ngày từng ngày, vun thêm một chút thương yêu vào đó, xới lại những “vốc đất” tưởng đã khô cạn, rời rạc. Ngày từng ngày, trồng thêm từng cây non yêu thương, rồi tưới tắm nó bằng sự chân thành và khao khát bình yên của mình.
Mình tin rồi mái nhà ấy sẽ lại ấm áp trở lại, sẽ lại đủ an lành cho bạn, và cả những người bạn thương yêu nữa.

