Có một phát hiện nhỏ trong bài học chú tâm hôm nọ mà mình rất tâm đắc. Đó là, khi ta thực hiện chú tâm (lắng nghe, quan sát, kết nối) ta sẽ một lần nữa xác nhận lại thứ gì là quan trọng với mình nhất.

Cuộc sống có những khoảnh khắc quan trọng và khoảnh khắc cấp bách. Thường thì chúng ta luôn ưu tiên cho những khoảnh khắc cấp bách nhiều hơn. Ngủ dậy, trong suy nghĩ hiện ngay lên một list dài công việc đến hạn chót, bài vở đang gấp rút, những tin nhắn, email cần trả lời ngay và luôn. Rất vội vàng, rửa nhanh cái mặt, đánh vội cái răng, ăn ngấu nghiến miếng bánh rồi vội vã lên xe lao ra đường.

Có khi ta đánh răng nhưng không cảm nhận được gì vì đang mải nghĩ việc tiếp theo cần làm. Ta thốc những miếng nước mát lành lên da mặt nhưng bỏ qua cảm giác sảng khoái. Ta nghe tiếng vợ hoặc chồng của mình kể lể tâm sự một điều gì đó mà vì bận nên lại chỉ nghe ngóng qua loa. Ta còn chẳng kịp nhận ra vòng ôm ngọt ấm của cậu con trai dưới chân ta, nói rằng, mẹ ơi/bố ơi, chiều nhớ đón con sớm nha…. Miếng bánh mì cũng thật nhanh được nhai trong miệng mà có khi cũng không rõ mình đang ăn cái gì, có cảm nhận được vị ngọt, vị mềm của bánh, vị thanh thanh của những hạt ngũ cốc rắc lên.

Ta đã bỏ qua cảm xúc bình an trong một ngày mới với thiên nhiên trong sáng ngoài ô cửa kia, với xe cộ ồn ào huyên náo, với tiếng nước chảy, tiếng lèo xèo nấu bữa sáng của người vợ/người chồng dậy sớm chăm sóc ta.

Ta đã bỏ cảm xúc ấm áp với giọng nói ngọng nghịu của đứa con bé nhỏ đang cần ta tương tác và vỗ về.

Ta bỏ qua nhiều phút giây người bạn đời cần ta chia sẻ, lắng nghe ở cạnh bên.

Ta bỏ qua cơ hội được nhìn ngắm ta thật tươi tắn, năng lượng mỗi sáng ở trong gương. Rồi mỉm cười thật lành và thấy biết ơn vì ta có thêm một ngày bình an để sống.

Những khoảnh khắc quan trọng lại rất bình thường đối với ta. Và có thể, ngày mai nó lại lặp lại. Thế nên ta dễ dàng bỏ qua nó.

Thực hành chú tâm, không phải là đi tìm thứ gì quá khác biệt và độc đáo. Mà chỉ là hãy sống trọn vẹn khoảnh khắc hiện tại của mình. Nhìn thấy, để ý thấy, cảm nhận rõ những điều bình thường đang ở rất gần ta.

Cấp Bách thường liên quan đến những công việc ngắn hạn, cần giải quyết ngay, và thường do người khác áp đặt. Quan Trọng liên quan đến mục tiêu dài hạn, sự phát triển cá nhân, và những điều mang lại giá trị sâu sắc.

Cuộc sống là một hành trình tìm kiếm sự cân bằng. Bằng cách nhận diện và ưu tiên những khoảnh khắc quan trọng, ta có thể tạo ra một cuộc sống ý nghĩa và bình yên, thay vì chỉ chạy đua với những khoảnh khắc cấp bách.

Những khoảnh khắc quan trọng giúp ta gom góp nên một cuộc đời bền vững và ý nghĩa. Trong khi những khoảnh khắc cấp bách, mặc dù không thể tránh khỏi, nên được quản lý một cách hiệu quả và có kế hoạch hơn.

Thay vì để những công việc cấp bách chiếm hết thời gian và năng lượng của ta mỗi ngày, có lẽ ta nên dành cho mình những khoảng thời gian để cảm nhận và tập trung vào những điều thực sự quan trọng. Chỉ khi đó, ta mới có thể sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa và không đánh mất điều gì thực sự quan trọng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *