Cuối tuần vừa rồi mình có một ngày nghỉ thật tự do. Mình cắm hoa, ngồi khâu vá với những tấm vải, gió nhè nhẹ lướt ngoài ban công xanh mát trong tầm mắt mình. Mình bật Podcast và chọn nghe một thứ gì đó an lành.

Một cuộc trò chuyện của thầy Minh Niệm và chị Thùy Minh về chủ đề “Được là chính mình trong công việc”. Mình cứ nghe từng câu, từng từ, như đang thấm vào mình, bám lấy mình, xoay quanh mình, khiến mình trở trăn và tự đặt ra quá nhiều câu hỏi.

Vì ở tuổi này mà mình vẫn cứ nghĩ mãi về việc, mình đã thực sự được làm chính mình trong công việc hiện tại hay chưa?

Mình thực sự muốn điều gì trong cuộc sống sinh động này?

Đôi khi ta cảm thấy công việc hay con đường ta đang đi không phải do ta chọn lựa mà dường như đã được sắp đặt từ trước. Cái sự sắp đặt tưởng như ngẫu nhiên đó có thể bởi một thế lực vô hình như vũ trụ, ông trời, hoặc thậm chí là do cha mẹ ta quyết định. Và hầu hết thì nó mang đến cho ta cảm giác mất phương hướng và thiếu hụt niềm vui trong công việc.

Mình làm công việc ngày hôm nay, có thể đúng, có thể sai. Đôi khi công việc hiện tại mình làm không phải do mình lựa chọn hay mình quyết định. Hành trình đời mình không thể có trí tuệ và trải nghiệm ngay từ đầu để mình biết được cái gì đúng nhất cho mình lựa chọn. Tất cả đều là trải nghiệm cần thiết.

Khi mình còn bé, hầu hết các bước đi trong hành trình của mình đều do sự sắp đặt của người lớn. Khi mình bước ra đời với một trái tim dễ tổn thương và vốn sống ít ỏi, sẽ thật an toàn nếu có cha mẹ lo cho từng đường đi nước bước, hoặc cũng thật trống rỗng khi mình cứ thế bước đi, dò dẫm và đầy lắng lo với những quyết định của chính mình. Ai đó đủ kiến thức, trải nghiệm và sự liều lĩnh có thể kiên quyết mạnh mẽ bước đi theo con đường của mình.

Và rồi có thể mình đúng, có thể mình sai, hoặc cũng chả có đúng hay sai trong câu chuyện này. Chỉ là đã phù hợp hay chưa.

Mình không thấy vui. Không thấy bình an trong lựa chọn đó. Cứ thấp thỏm, bứt rứt, đôi khi muốn chọn lại, đôi khi không đủ dũng khí để làm lại từ đầu.

Nhưng sự thật là mình vẫn phải tự thoát ra khỏi chỗ đó, nếu mình thấy chưa phù hợp và chưa có an lành hạnh phúc khi làm công việc đó, để đi tìm sự tự do cho mình. Đôi khi, mình sẽ lại mắc phải một số sai lầm trong sự lựa chọn non nớt ban đầu để mình được là chính mình. Rồi mình sẽ chọn lựa những cái vai trong cuộc đời để được trải nghiệm vai này, vai kia. Cuối cùng, sẽ tìm ra được phiên bản tốt nhất cho mình.

Mỗi ngày một hoàn thiện, mỗi ngày lại điều chỉnh, để mình đi đúng hướng chân-thiện-mỹ. Đó thực sự là một hành trình thú vị.

Tuy nhiên, mình có nhận ra được mình đang ở vị trí nào trong hành trình dài đó hay không? Mình có đang được là chính mình không? Mình đang đi tìm hay đã tìm ra rồi? Mình đang ở cái vai nào đó quá sâu, hay mình đã được sống thật với chính mình rồi?

Dành thêm một chút thời gian để tự hỏi bản thân xem mình thực sự muốn gì trong cuộc sống và sự nghiệp này. Viết ra những điều mà mình đam mê và những giá trị mà mình coi trọng.

Nếu không thể thay đổi ngay lập tức, có lẽ nên thử tìm cách để thích nghi và chấp nhận hiện tại. Tìm cách để làm cho công việc hiện tại trở nên thú vị hơn và tìm thấy niềm vui trong những điều nhỏ nhặt hàng ngày để cuộc sống bớt đi những bứt rứt và bất an khiến ta luôn thiếu hạnh phúc.

Và nhớ rằng, cuộc sống là một hành trình. Không phải lúc nào chúng ta cũng có thể kiểm soát được mọi thứ. Điều quan trọng là luôn giữ cho mình tinh thần lạc quan và tiếp tục khám phá, học hỏi để tìm thấy con đường riêng cho mình.

Mình, vẫn luôn nhắc nhở bản thân như vậy. Thêm một chút an lành.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *