Mình từng là một người mẹ buồn bã và tiêu cực

Với người phụ nữ thì việc sinh con và làm mẹ đôi khi sẽ thay đổi rất nhiều đến cuộc sống, sự nghiệp và tâm sinh lý. Làm mẹ toàn thời gian suốt gần 2 năm khiến mình cảm thấy bị mất đi giá trị và khá tù túng với cuộc sống chỉ có hai mẹ con và những hoạt động bỉm sữa. Mình cảm thấy đã bỏ lỡ đi nhiều mục tiêu, nhiều kế hoạch và việc chăm con một mình khiến mình mệt mỏi, căng thẳng. Có nhiều cảm xúc không chia sẻ được với ai khiến cho mình bị trượt dài một thời gian với nhiều suy nghĩ thiếu tích cực.

Mình đã phải tự hỏi bản thân rất nhiều rằng, liệu có phải mình là một người mẹ không đủ tốt? Khi mà lẽ ra mình phải thấy hạnh phúc khi được chăm sóc con cái thì thay vào đó mình đã thấy rất mệt mỏi và stress. Mình thích được ra ngoài kia làm việc, tạo ra thứ gì đó hơn là bế con, chăm con hằng ngày.

Mình lắc đầu và nói rằng mình thật vô giá trị khi đang sống những ngày nhàm chán như vậy. Bạn mình bảo, mình đang làm một công việc rất thiêng liêng và ý nghĩa mà không phải ai cũng được làm điều đó. Mình hiểu điều đó, nhưng có lẽ mình cần một sự cân bằng hơn, mình vừa muốn làm mẹ, nhưng mình cũng muốn được bước ra thế giới rộng lớn ngoài kia, được làm việc, được tạo ra giá trị.

Và quyết định đi làm trở lại thực sự đã thay đổi cuộc sống của mình trong giai đoạn khó khăn đó. Hành trình tìm lại giá trị của bản thân và cân bằng cuộc sống đã khiến mình như được phục hồi. Tuy rằng, đó cũng là một thử thách rất lớn với mình.

Mình quyết định tìm lại giá trị bản thân khi trở lại với công việc

Mình bắt đầu một công việc hoàn toàn mới với chuyên môn cao đòi hỏi mình phải tự học và trau dồi rất nhiều mới có thể làm nghề. Thế giới của video editor thì muôn vàn thứ mới mẻ và thay đổi liên tục khiến việc học và sáng tạo cũng phải không ngừng cập nhật, không ngừng học hỏi.

Công việc phải ngồi máy để xử lý một khối lượng source khổng lồ cùng việc học kĩ thuật dựng và tư duy dựng tuy đầy thử thách nhưng nó luôn kích thích mình khám phá.

Song song với việc học dựng, mình còn học thêm về chuyên môn kế toán để có thể kiểm soát được công việc liên quan đến chi phí – hợp đồng – giấy tờ của công ty. Bởi lẽ giai đoạn đó, công ty đang ở giai đoạn bắt đầu nên mọi thứ gần như nguyên thủy, chưa đủ nhân sự để gánh vác công việc.

Rất nhiều thứ phải học đối với một người mẹ bỉm sữa mới tái hòa nhập lại thế giới như mình.

Thêm vào đó là sự thay đổi rất lớn với con trai mình, phải xa mẹ để đi học mỗi ngày, và một chặng đường khó khăn mới lại bắt đầu khi con liên tục bị ốm vì thay đổi môi trường.

Một hành trình khó khăn với nhiều thử thách

Những ngày đầu tiên trở lại công việc vừa hồi hộp, vừa lo lắng.

Mình đưa con đi học buổi đầu tiên với cảm xúc khó tả. Thật may mắn vì con trai đã rất hợp tác với lựa chọn của mẹ, rất ngoan và không khóc lóc một tẹo nào.

Và mình cũng nhớ cảm xúc ngày đầu tiên trở lại với công việc, một niềm hạnh phúc và tự do vô cùng. Mình hồi hộp viết từng cái task lên cuốn sổ nhỏ, hồi hộp mở email rồi tạo chân chữ ký email cho một vị trí công việc mới. Bàn làm việc có thêm một bình hoa tươi. Trong lòng mình nảy nở thật nhiều những ý tưởng và mục tiêu mới.

Suốt một tuần đầu tiên, vừa học vừa làm, chiều tới đón con, mình sửa soạn cơm nước, rồi tối lại tranh thủ học, tranh thủ làm. Dường như sự bận rộn đó cuốn bay hết những cảm xúc tiêu cực dần đi xa. Mình hồ hởi với nhiều khao khát mới, con người mình như đã trở lại sự năng động và vui vẻ trước đây. Mình yêu đời hơn, mình như tìm lại thứ gì đó mà lâu thật lâu mới trở lại. Mình háo hức trước mỗi dự án mới, mặc dù để tự tay làm được mình phải học thêm rất nhiều.

Thế rồi, điều mình lo sợ nhất đến. Con mình bắt đầu rơi vào những ngày ốm đau liên tục. Vì thay đổi môi trường, hễ Hà Nội có dịch gì thì con mình đều bị. Những buổi chiều đón con về mà thấy hơi hâm hấp sốt thì y rằng tối đó lại thức trắng đêm với con. Rồi cái vòng luẩn quẩn: “đi học – ốm – uống kháng sinh – khỏi ốm – đi học – ốm” liên tục xảy ra với con trai mình. Những ngày con ốm, mình phải nhờ ông bà nội – ngoại ban ngày đỡ đần trông con giúp. Nhưng con trai bám mẹ, khiến mình không thể toàn thời gian với công việc được nữa. Sự cố gắng ban đầu bây giờ đã phải gấp đôi, gấp ba mới mong hoàn thành được công việc.

Mình bắt đầu nghiện cafe vì thường dựa vào nó để tỉnh táo nhiều hơn trong công việc. Có những khoảng thời gian cuối tuần nào cũng có sự kiện và dựng nóng. Nhà mình chất đầy bò húc và cafe, toàn chất kích thích. Mình làm việc điên cuồng, nhiều đêm để hai bố con ngủ trước, mình thức nguyên đêm rồi chợp mắt 1-2 tiếng, sáng mai lại tiếp tục. Nhưng thật may mắn vì mình đang thức đêm để làm một công việc mà mình cũng yêu thích. Mình, không cảm thấy hối tiếc một chút nào. Chỉ là đôi lúc bất lực vì khó có thể cân bằng được giữa công việc và chăm sóc con, nhất là những lúc con ốm.

Mình, vừa day dứt vì việc đi làm khiến mình phải cho con đi học, và vì như vậy mà con mình liên tục ốm. Rồi, cũng vừa dứt day nghĩ rằng hay mình dừng công việc lại để chăm sóc cho con được khỏe hơn.

Rồi công việc bận hơn, nhiều job cần phải đi xa và dựng phim nhanh tại sự kiện. Vợ chồng mình đã khá khủng hoảng với lượng công việc nhiều hơn sau dịch mà nhân sự lại thiếu vô cùng, con nhỏ thì ốm liên tục khiến mình không biết phải sắp xếp thế nào cho ổn.

Nhớ lại những ngày tháng đó, mình biết ơn bố mẹ mình và bố mẹ chồng vô cùng vì đã bên cạnh hỗ trợ, giúp đỡ mình rất nhiều.

Thành quả luôn đến khi ta không ngừng cố gắng

Gia đình mình đã đi qua những ngày khó khăn đó. Sau hai năm, mình trả hết nợ mua ngôi nhà nhỏ, mình mua chiếc xe đầu tiên, sắm sửa đồ đạc mới và thiết bị phục vụ cho công việc được hiệu quả hơn.

Công việc nhiều hơn, đều đặn hơn, và hành trình tự học – làm của mình cũng đã có những thành quả mới. Mình được tự tay làm hoàn thiện từ a – z cho một sản phẩm và được ghi nhận. Đôi khi có những sản phẩm mà mình xem đi xem lại liên tục một thời gian và hạnh phúc với nó.

Công việc của mình liên quan nhiều đến các sự kiện thể thao nên mình được tiếp xúc với nhiều người rất năng động và tích cực. Họ truyền đến mình nhiều cảm hứng sống tốt đẹp khiến mình thay đổi tư tưởng khá nhiều. Mình bắt đầu tập luyện thêm bộ môn chạy bộ, hai vợ chồng chia nhau, chồng dậy sớm chạy buổi sáng, vợ chạy buổi tối trước khi đi ngủ. Và mình lại có thêm những khoảng thời gian mà endorphin lan tỏa khắp cơ thể, khắp tinh thần mình, khiến mình dạt dào những cảm xúc tích cực.

Trong hơn 2 năm, bằng việc liên tục cố gắng và nỗ lực gấp hai, gấp ba người khác, mình đã có thể làm chủ được công việc này một cách tự tin và đầy cảm xúc với nó. Song song với việc tạo ra giá trị cho xã hội, vợ chồng mình cũng vững vàng kinh tế hơn trước.

Nhìn lại cả hành trình, mình học được gì?

Mình không nghĩ rằng, đây là một hành trình rực rỡ, nó chỉ là một hành trình thay đổi và tìm lại bản thân, và hành trình đó tất yếu phải xảy đến, việc của mình là phải nỗ lực và cố gắng mỗi ngày.

Đôi khi trong suốt quãng thời gian bận rộn đó, có những thời điểm mình thật sự bế tắc, ôm con trên tay giữa đêm ở bệnh viện, và công việc thì bề bộn chưa giải quyết, mình đã tự hỏi liệu những ngày này khi nào mới chấm dứt. Và mình thường bám víu vào câu nói: “Rồi chuyện này cũng sẽ qua thôi!” Sẽ qua thôi! Chỉ cần mình cố gắng.

Trong hành trình đó, mỗi bước đi, từ việc thấu hiểu bản thân, tìm kiếm sự cân bằng, học hỏi kỹ năng mới đều giúp mình mạnh mẽ hơn và tự tin hơn. Mình nhận ra rằng hành trình này không chỉ là quay trở lại với công việc, mà còn là một cách tái khám phá lại bản thân để tìm thấy giá trị trong từng khoảnh khắc và học cách yêu thương chính mình nhiều hơn.

Mình, cũng đã bớt sự cắn rứt và tự trách bản thân về việc lựa chọn đi làm thay vì ở nhà chăm sóc con.

Làm mẹ là một hành trình ý nghĩa và thiêng liêng. Và quyết định quay trở lại công việc cũng là một phần quan trọng của cuộc sống. Cả hai vai trò này đều đáng trân trọng và đáng tự hào, phải vậy không?

Mình xin kết thúc những dòng hồi tưởng về hành trình này bằng một câu nói rất tâm đắc:

“Phụ nữ giống như các túi trà, chúng ta sẽ không biết sức mạnh thực sự tiềm ẩn của mình cho đến khi được ngâm mình trong nước nóng.” – Eleanor Roosevelt

Em bé của mình đã hơn 4 tuổi rồi. Hành trình em lớn lên, cùng cố gắng với bố mẹ, mình thực sự cảm ơn em rất nhiều.

Đi qua những ngày khăn khó, mình hạnh phúc khi nhìn lại những nụ cười bên nhau này!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *