Cuộc sống mỗi ngày cứ trôi đi hối hả khiến mình thực sự bỏ quên đi nhiều điều. Cho tới khi đùng một cái, con trai mình bị ốm.

Và đó là lúc cuộc sống của cả nhà bị xáo trộn toàn bộ. Nhịp sống bận rộn thay đổi vì gồng lên không nổi. Công việc, kế hoạch nhỏ to phút chốc bị ngừng lại. Niềm vui, sở thích phút chốc tắt đi hết. Tất cả chỉ quanh quẩn với một khao khát duy nhất: con hết ốm và khỏe mạnh vui vẻ trở lại. Lúc đó mình thèm muốn vô cùng và trân trọng nhận ra ý nghĩa của một ngày bình thường.

Ngày bình thường là sáng ngủ dậy ôm con vào lòng hít hà, cuộn tròn trong chăn ôm ấp mãi mới chịu bò ra khỏi giường.

Ngày bình thường là dắt tay nhau đi học, con đường tới trường ríu rít bao câu hỏi của con.

Ngày bình thường là thấy con khỏe mạnh chơi đùa, thấy con ngồi ôm đống bút màu và giấy vẽ, hỏi mẹ chuyện vũ trụ rồi hệ mặt trời.

Ngày bình thường là ngay cả khi con quấy khóc, ăn vạ, đòi mẹ rời bàn máy tính mà ra ghế ngồi đọc truyện với con…

Khi con ốm sốt, đêm hôm khóc quấy, mình mới thật sự nhận ra một ngày bình thường lại quý giá đến thế nào.

Sự bình thường đôi khi chỉ là được ngủ đủ giấc, được nhìn thấy con ngoan và khỏe mạnh, chồng đi làm xa bình an trở về nhà, bố mẹ ở nhà vẫn vui khỏe,… Vậy là mình đã thấy biết ơn cuộc sống lắm rồi. Những ước mơ viển vông xa xôi đâu cần phải viết ra dài rộng nhiều thêm nữa.

Đôi lúc, cần phải qua những ngày đau ốm, những ngày khó khăn mới nhận ra những ngày bình thường mình đã may mắn và hạnh phúc thế nào. Một chút lòng biết ơn với những điều bình yên tốt lành mà ngày thường mình đã bỏ qua nó, thậm chí thiếu trân trọng những phút giây bình dị giản đơn đó.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *