6h sáng.
Nắng tràn qua cửa sổ, hắt lên tấm rèm hồng mong mỏng trong căn phòng nhỏ của hai mẹ con. Em bé Nụ cựa mình. Lật bên này, nghiêng bên kia. Rúc rúc vào mẹ, rồi lại rên rỉ ư ử. Một lúc sau, em tự dậy. Nằm chơi một mình, líu lo nói chuyện, bò khắp giường tìm đồ chơi.
Khoảng mười, mười lăm phút là em chán.
Và khi đã chán, em nhất định phải gọi mẹ dậy.
“Măm măm… ư ư… ứ ứ…”
Rồi lăn lộn đủ trò.
Mẹ mở mắt. Ôm em vào lòng. Thơm. Hít hà mùi của em — cái mùi rất ngọt, thơm thơm, âm ấm. Em cười sằng sặc, mái tóc lơ thơ mà dài che mắt. Nụ cười cong lên thành hai đường mềm mại, làm bừng sáng lòng mẹ.
Một ngày mới của Mẹ đã bắt đầu như thế.
6h30.
Mẹ vào bếp nấu cháo cho em. Em bò loanh quanh trong nhà, tìm hết món này đến món khác. Miệng lảm nhảm những thứ mẹ không hiểu, nhưng nghe vẫn thấy vui tai.
7h30.
Bữa sáng của em xong xuôi. Còn mẹ thì bắt đầu với những việc quen thuộc nối nhau: quét dọn, lau sàn, sắp xếp lại nhà cửa, chuẩn bị thức ăn cho cả ngày. Cũng may có Bố đã dậy sớm, đi thể dục rồi tiện ghé chợ mua đồ từ trước nên Mẹ đỡ bận hơn.
Ngày nào cũng vậy. Cứ lặp đi lặp lại. Nhẹ nhàng, đôi lúc cũng hơi áp lực. Và dần dần thì thành quen. Nhiều khi mẹ cũng không để ý quá nhiều một ngày mình bắt đầu như thế nào, mình đã làm những gì, có điều gì đáng nhớ không. Rồi lại nghĩ, có những điều khi lặp lại đủ lâu khiến mình nghĩ là nhàm chán, lại là thứ giữ cho cuộc sống không bị rơi khỏi quỹ đạo.
Ôi mẹ đã thấy biết ơn những buổi sáng “lặp đi lặp lại” trong bình yên như vậy đó!
8h30.
Mẹ ngồi vào bàn làm việc, mở checklist. Nhìn qua một lượt những việc cần làm.
Rồi tập trung trong khoảng một đến hai tiếng buổi sáng — trước khi em bắt đầu quấy khóc, hoặc đòi ti.
Mẹ biết khoảng thời gian này không dài, và cũng không cố làm quá nhiều. Có lần đang dở việc thì em quấy, mẹ lại phải bỏ dở, cảm thấy hơi phiền nhiễu một chút. Nhưng đúng là, không nên quá đặt ra nhiều kì vọng, nhiều mục tiêu lớn khi mình biết rằng cái gì cần được ưu tiên nhiều hơn trong khoảng thời gian con vẫn còn bé xíu xiu.
Tự dặn lòng mình, không phải lúc nào mình cũng cần tiến nhanh, làm nhiều. Chỉ cần mình không đứng yên, chỉ cần mình không bỏ cuộc.
Tối đến.
20h, em ngủ.
Mẹ ngồi lại với những mảnh vải, đường kim, mũi chỉ, những cuốn sổ, thếp giấy thơm mùi gỗ thoang thoảng. May vá cho tiệm Rừng nhỏ xíu của mình.
Chỉ 30 phút. Có khi một tiếng. Nhưng phải thật đều đặn, thành thói quen, không nên từ bỏ. Hồi mới sinh em bé, hàng thiếu nhiều, không có thời gian may vá, các cơ sở đều gọi nhập hàng. Rất bất lực nhưng không làm gì được. Sau đó mấy tháng, mẹ cũng cố gắng quay trở lại, thuê thêm thợ, chia bớt công việc để vừa có thể chăm em, vừa duy trì vận hành. Khó khăn một chút giai đoạn đầu, giờ thấy cũng ổn ổn hơn rồi.
Ai đó nói với mẹ rằng, có những thứ không lớn lên bằng những bước nhảy vọt, bằng sự phát triển liên tục. Mà lớn lên bằng những lần quay lại — mỗi ngày một chút.
22h.
Mẹ nằm xuống.
Bên cạnh là tiếng thở đều đều của em.
Mùi thơm thơm, ngòn ngọt của em khiến mẹ nghiện. Rất bình yên.
Mẹ mỉm cười. Và chợt nhận ra, một ngày “không có gì đặc biệt”, thực ra lại đang chứa rất nhiều điều quan trọng.
Không phải những chuyến đi xa. Không phải những cột mốc lớn. Mà là những buổi sáng có nắng.
Một em bé gọi mình dậy.
Một công việc vẫn còn đó để quay về.
Một điều nhỏ bé mình vẫn đang kiên trì, bền bỉ.
Có thể, điều mình cần không phải là một cuộc sống khác.
Mà là một cách nhìn khác về cuộc sống mình đang có.
Để một ngày bình thường —
không còn là thứ trôi qua,
mà là thứ đáng để ở lại.

