Mình nhớ buổi sáng đầu tiên sau cơn bão, cả nhà mình xuống đường, đi dọc con phố với ngổn ngang cây đổ. Hoang tàn và u ám. Mùi nhựa cây nồng khắp phố. Mặt đường trải một màu xanh buồn bã. Mấy ngày sau đó, mình bị cảm giác sợ hãi khi đọc tin trên mạng xã hội, gần như chỉ muốn cô lập chính mình trong ngôi nhà an toàn. Quá nhiều tin tức tiêu cực. Những tòa nhà bay mất kính. Những con đường hoang tàn đổ nát. Cả một ngôi làng xóa sổ chỉ còn lại một màu đục ngầu của đất và nước. Đồi núi trơ trọc, sạt lở từng mảng lớn. Những ngôi nhà ngập trong biển nước. Những mất mát đến thật nhanh chỉ trong tíc tắc, ám ảnh và xót xa.

Và rồi giữa nỗi đau thảm họa đó, một cuộc đua khác bắt đầu.

Cuộc đua của những doanh nghiệp vội vàng tận dụng cơ hội để đánh bóng thương hiệu, liệu lòng nhân ái có nhiều hơn lợi ích cá nhân trong mỗi chiếc bảng trao quỹ nhiều con số?

Cuộc đua của những mạnh thường quân khoe khoang tấm ảnh giao dịch thành công hàng trăm triệu, nhưng những con số đâu có giúp ta nhìn thấu bên trong của một con người!

Cuộc đua của những người lòng tốt có thừa nhưng thiếu kiến thức, vội vàng hăm hở lao vào giúp đỡ mà vô tình gây thêm hỗn loạn.

Giữa những cuộc đua đó, một chiếc gương xuất hiện, chiếc gương nhìn thấu sự thật.

Lại một cuộc “mổ xẻ lòng tốt” xảy ra, như một que thử lòng tốt “thật” và lòng tốt “giả”, nhiều kết quả quá đắng đau, nhiều câu chuyện không biết nên khóc hay nên cười. Người Việt tôi đang ra sức giúp đỡ đồng bào lúc hoạn nạn hay đang ra sức tranh thủ đánh bóng tên tuổi, thể hiện mình vừa nhân ái vừa giàu có? Hay có thể, trước đó thật sự là lòng tốt, sau đó khi số tiền quyên góp nhiều hơn, tham sân si xuất hiện, người ta nhắm mắt làm bừa, tặc lưỡi, không ai biết đâu mà sợ, mình cũng nghèo mà, mình cùng cần được giúp đỡ!?!

Mạng xã hội ngập tràn thông tin. Những dòng tin khiến ta nghẹt thở, hoang mang trước lòng tốt nửa vời và sự giả tạo.

Đứng giữa những ngổn ngang tin tức tiêu cực, sự xô bồ trắng đen của lòng người, có lẽ cũng nhiều người giống mình, dù an toàn nhưng tâm trạng bị kéo tụt và hoang mang.

Mình nghĩ, điều đầu tiên nên làm giữa những hỗn loạn này, đó là giữ cho mình một tâm thế bình tĩnh. Ta không thể để kệ lòng mình cuốn theo dòng chảy của những nỗi hoang mang và bất an. Sẽ càng u ám và mệt mỏi hơn thôi. Ta cần lặng lại để lắng nghe, để phân biệt đúng sai, việc cần làm, việc thừa thãi, việc tiêu cực.

Hãy chọn điều mà ta có thể kiểm soát. Những tin tức tiêu cực sẽ luôn ở đó, nhưng ta có thể quyết định đón nhận chúng như thế nào. Nhiều người nói rằng, hãy làm tốt việc của mình trước tiên. Bảo vệ bản thân, gia đình, người thân xung quanh trước tiên. Sau đó xem xét năng lực của mình có thể làm tốt việc gì cho cộng đồng để đóng góp. Đôi khi, đơn giản chỉ là lan tỏa thông tin đúng đắn. Thay vì chỉ lướt nhìn sự hỗn loạn trong nỗi bất an, nên hành động theo cách tích cực mà ta có thể. Để lòng tốt thực sự được chảy trôi, để những điều ta làm, năng lượng ta hao tổn thực sự dành cho những điều có ích.

Và giữa những tiêu cực bủa vây, vẫn cần lắm vững niềm tin vào lòng nhân ái và sự lạc quan. Đã thật xúc động trước những chân thành, yêu thương mà người Việt dành cho nhau. Mình nhớ đọc được những dòng viết như thế này của một người bạn, vì quá xúc động với những hình ảnh mọi người chung tay giúp sức đồng bào gặp hoạn nạn sau cơn bão:

“Kiếp sau nếu là người, xin được làm người Việt Nam! Nếu là cây cỏ, xin được mọc trên quê hương Việt Nam! Nếu là mây gió, xin được bay trên vùng trời Tổ quốc Việt Nam!”

Trong bão tố của cả thiên nhiên lẫn trắng đen lòng người, điều ta cần nhất, có lẽ không phải là sự phán xét, mà là lòng bao dung và kiên nhẫn, để tái thiết, để chữa lành những mất mát đã xảy ra.

Sau tất cả, hãy Kiên cường – Hiểu biết và Nhân ái. Mình tin, đó là bộ ba sức mạnh khiến chúng ta vững vàng ứng phó với những bất ngờ có thể xảy đến.

Viết ra những dòng này mình cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn sau nhiều ngày tâm trạng u tối. Cảm ơn vì đã đọc tới đây. Chúc mọi người luôn an toàn và bình tĩnh!

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *