Đôi mắt tròn ánh đen sắc nắng

Đôi vai gầy mê mải gió sương…

Em đi trong mênh mang hoa cỏ, trong vi vút gió thu, thấy nắng nhẹ nhàng rung mình trong màu chiều biêng biếc.  

Em đặc biệt thích những cánh đồng bạt ngàn hoa dại hơn là những loài hoa kiều diễm như hoa hồng, hoa ly, hoa lan. Lạ thế! Em thích những vạt hoa li ti, nhẹ nhàng buông mình trong sợi nắng mỏng manh. Em thích mình bước chân len lỏi thật khẽ qua những lối nhỏ giữa đồng hoa như thế, thấy cả mênh mông hoa đang ôm lấy mình. Em thích ngồi thụp xuống cạnh những luống hoa bé nhỏ, thấy từng bông hoa nhỏ xíu chạm nhẹ vào má, thấy tóc bay bay theo ngọn gió, thấy cả những cánh hoa vương vất trong làn tóc hoang si. Em thích mình dang tay ôm trọn cả những vạt hoa vào lòng, nhắm mắt mơ màng thấy bầu trời xanh làm nền cho hoa, dập dìu đung đưa theo gió.

Mùa về nhẹ trên mái phố. Em thủ thỉ với gió mây những mộng mơ đang trào dâng trong đáy mắt. Và rồi lặng lẽ đi tìm những mùa hoa dại mà lòng em đã trót si mê.

Ngày vừa sang thu, em đi tìm hoa tam giác mạch…

Em lạc vào mênh mang một mùa hoa dại. Sắc hồng tím đầy kiêu hãnh đung đưa trước gió. Bàn tay lướt êm trên ngọn hoa cỏ, em mơ màng đón tam giác mạch vào sâu đôi mắt.

Em thấy buổi chiều biên giới ấy, cái nắng ôm cả con đèo còn đẫm hơi sương. Nắng lên dần trong hanh hao sắc tím. Em nhớ người đàn bà địu con ngồi vất vơ trên mỏm đá. Đứa bé miệng há hốc mắt lim dim ngủ, đôi chân bé nhỏ luôn vắt víu bên hông người mẹ. Em ngốc nghếch ước mình giống như người đàn bà ấy, một mình trồng cả cánh đồng hoa dại đẹp mê mải như thế. Ngày qua ngày được thấy loài cây đó bén hạt, đâm cành, lớn lên, nở hoa, biến sắc. Từ sắc trắng tinh khôi sang dần màu hồng nhẹ phớt, rồi chuyển sang sắc đỏ ánh tím. Ngày qua ngày được tựa mình nhẩn nha bên góc núi, địu con dìu dịu giấc ngủ trong mênh mang làn gió, mênh mang ngàn hoa e ấp. Sao mà đẹp, mà mong manh, nhẹ bẫng đến thế!

Em luyến tiếc, xót xa những vạt hoa không đủ sức chịu đựng gió mắc sương giăng của mùa đông đổ bóng mà tàn lụi, rơi hoa đọng hạt.  Em thấy những người đàn ông, đàn bà tảo tần thu hoạch khi mùa thu tàn lá, khi mùa đông gõ cửa. Nhưng cũng háo hức lắm, tò mò không rõ những vạt hoa làm nô nức bao kẻ lên đường kia lại là nguyên liệu để làm ra những hũ rượu thơm phức và những miếng bánh ngon lành béo ngậy.

Em gọi loài hoa ấy là hoa của tình yêu. Vì em ước mong có một ngày được ngồi tựa bờ vai người đàn ông em yêu giữa mênh mang sắc hoa ấy. Được thủ thỉ lời thương nhớ, được đắm say ánh mắt với tình ngọt thương sâu. Em vẫn chờ đợi được chạm tay vào loài hoa mê mải ấy một lần nữa, chờ đợi một ngày em thực sự hạnh phúc đi bên anh trong ánh tím sắc hồng của tam giác mạch nhớ thương…

Bao giờ… Bao giờ anh nhỉ?

Hoang dại con đường cúc cam…

Có một con đường ngoằn nghèo, vắt mình nhẹ nhàng sau bản Lô Lô chải, một con đường bình yên, đầy nắng.

Em như chết lặng trước cánh đồng hoa cúc cam dại. Một con đường nhỏ len lỏi giữa những vạt cúc cam đậm màu trong nắng gió. Em nhẹ bước len chân vào những mỏm đá lô nhô giữa màu cam hoa cúc. Em thấy đôi chân mình nhẹ bẫng như lạc giữa chốn bồng lai, mộng mị. Tóc xõa ngang vai đi trong chiều gió thổi. Nắng cứ mê mải đuổi theo bước chân em. Nắng quyến luyến,  buông thõng lên bờ vai nhỏ. Em mơ màng nhìn ánh mắt trời chiếu bóng xuống những vạt hoa hoang si. Sao mà mê, mà say, mà hoang dại đến thế! Loài hoa này, đẹp một cách tự do, khiến lòng em ngây dại, khiến đôi mắt vàng cam một màu hoa nhung nhớ. Em cài bông hoa năm cánh lên mái tóc, thấy tóc có mùi của  nhớ thương.

Em ngồi xuống mỏm đá xám đen, thấy những sợi đen nhỏ đang mắc thành hình vòng cung trên đám mạng nhện giăng giữa những cành hoa cam đỏ. Là cỏ may. Cỏ may khô đâm đầy gấu áo, mắc đầy cả vào chiếc khăn khoác trên bờ vai mỏng. Cảm giác hòa mình với cả đất trời, cỏ cây. Em ước mình là một nhành hoa dại, thỏa thê trong nắng gió xứ biên thùy, đón mây trời vào hơi thở, đón bình lặng trôi nhẹ vào trái tim.

Người ta có nhắc đến một khoảnh khắc thấy cuộc đời nhẹ bẫng và lòng người thì phấp phới một niềm yêu kì lạ. Có lẽ chính là khoảnh khắc này đây. Em yêu, em thương, em si mê màu cam hoa cúc dại nơi thung lũng bản Lô lô chải. Em nở nụ cười dòn rụm sau những cánh hoa lấp lánh màu chiều. Tiếng mõ trâu vang vang sau con đường nhỏ. Tiếng trẻ con cười nô nức cả một góc trời đầy hoa.

Một chiều Tây Bắc, đi giữa một mùa hoa…

Có một thung lũng cải trắng, cô đơn và đầy gió…

Em thích cái hơi thở của mùa, lành lạnh, ran rát, phả hơi nhả khói báo hiệu lãng đãng đầu đông. Mùa lạnh về, em lại thương nhớ mùa cải trắng bịn rịn trong chiều sương Châu Mộc.

Đi giữa con đường đất nhỏ, thấy gió lành lạnh hun hút thổi, thổi tạt cả những vạt cải đang độ hoa nở. Áng mây mù sà xuống ven đường, những con đường quanh co vách núi. Em mơ thấy cảnh và đất xứ Châu Mộc hiện lên rõ qua từng hình ảnh, mùi hương. Giấc mơ như dẫn lối người ta về với những nốt ngân nhẹ và da diết của bản nhạc mang tên hồi ức. Những con đường ướt sương, đậm một màu nâu xứ cải trắng cứ trở đi trở lại trong giấc mơ em. Em thấy mình ngồi lại một mình bên hiên căn nhà sàn vắng. Thấy mùi khói bếp nhóm lửa nướng cơm lam. Vươn thật xa tầm mắt, em thấy gió ru bông cải ngủ ngoan dưới thung lũng trắng sắc hoa. Giọng hát Bằng Kiều sao cứ thấy chênh vênh. Cô đơn một màu nhuốm cả hơi thở.

“Lối cũ ta về, soi nghiêng gót giầy

Chiều nghiêng vạt nắng, buồn chờ tóc mây”

Em nghiêng vai, hất nhẹ lọn tóc mai vướng vất. Em ước có một người bạn đường bên cạnh. Ngồi châm điếu thuốc. Lặng thinh nhìn trời. Chỉ ước có một trái tim đang đập cạnh mình. Đâu dám ước ao gì to tát hơn. Chắc cũng chỉ vì quá cô đơn.

Những cánh đồng hoa trong kí ức em cũng từa tựa như mênh mang hoa cỏ. Một cảm giác không rõ ràng, chỉ thấy nhẹ nhè, tan ra cùng mùi hương chậm rãi của đất xứ núi. Có lẽ, những loài hoa không rõ tuổi tên ấy sẽ mãi nở tràn trong niềm thương nỗi nhớ của em giữa hiên phố rộn rã những thanh âm của cuộc sống thị thành. Như tam giác mạch đổi màu theo thời gian. Như con đường tan loãng trong màu cúc cam buổi chiều nắng. Như cánh đồng hoa cải trắng như màu sương mây sớm làm lặng lòng kẻ lang thang. Và, như tình yêu không bao giờ dừng lại…

Hạnh My

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *