Năm mình mười chín tuổi, lần đầu tiên đặt chân đến một mảnh đất mới toanh, nơi vùng cao nắng trời gió lộng. Tây Bắc trong lòng mình lúc đó hoàn toàn khác. Mới toanh và đầy khám phá với cảm xúc vừa lạ lẫm vừa tưởng như đã thành thân quen.
“Em muốn một lần chạy xe về Khâu Vai, dọc dòng xanh Nho Quế, khi nắng còn mơ màng đuổi ở sau lưng. Khi mặt trời làm xanh bên này núi, làm vàng khe nước đã đụn nước thành hồ. Khi hoàng hôn thỉnh thoảng lấp ló sau rặng đá núi nhấp nhô, triền đá đứt gãy xẻ nửa cũng ẩn hiện vòm hang ẩn bí. Khi màu hồng cam của ánh chiều muộn buông xuống, rặng lau trắng ngà ngà đổi hồng. Mải miết chạy xe mà thấy anh như gió qua đèo, như nắng qua thung, thật gần mà cũng thật xa. Đủ để em vội vã đuổi theo như kiếm tìm một nửa hồn mình…”

Mình đã viết những dòng này vào một cuốn sách gửi tặng cho chính mình, ngày không còn trẻ. Mình biết rằng, dù thời gian có trôi qua, có biến tuổi trẻ thành tuổi già, biến hẹn ước xa xưa thành lớp vôi quá khứ, biến người thân quen thành kẻ xa lạ, biến một con đường thênh thang ngợp cỏ trở thành một lối nhỏ nép sau những ngôi nhà cao tầng nhiều màu sắc; thì, mình vẫn cứ dành riêng cho Tây Bắc một niềm yêu giản dị.

Ai đó hỏi mình rằng, miền đất nào muốn đến, muốn đi, muốn trở đi trở lại nhiều thật nhiều mà không biết chán. Chắc là sẽ không ngần ngại mà gọi tên Tây Bắc như một điều gì đó thân thuộc. Những núi những non, những sông những bãi, những mái nhà hiền lành với bông hoa nhỏ xinh đậu nghiêng trên vòm mái xép, những nụ cười vàng óng trong nắng mai mùa xuân xứ núi, những buổi chợ rộn ràng, buổi hẹn hò nhau e ấp, những sớm mai thức dậy thấy sương rung rinh cành lá trong một khu rừng già miền núi xa Tây Bắc,… Có gì to tát lắm đâu mà sao cứ nhớ đến lại thấy lòng mình run run một nỗi xúc động bình dị.
Mình nhớ những ngày đầu tiên biết đến từng cung đường chạy xe Tây Bắc, mình mơ màng đọc chia sẻ, bài viết trên các group, forum rồi tưởng tượng đến những góc đường tràn nắng, góc đèo gió lộng, và những cung đường núi ấp ôm bao quanh lượn sóng. Những bài viết của chị Tím, chị Chipchina, anh ovuong,… ngày ấy đều khiến mình rạo rực và nổi sóng trong lòng. Một Tây Bắc trong mơ với thật nhiều màu sắc và cảm xúc ấn tượng cứ khiến mình da diết mong chờ sẽ đi, sẽ đến, sẽ khám phá từng miền, từng góc thật trọn vẹn.
Năm mình mười chín tuổi, lần đầu tiên đặt chân đến một mảnh đất mới toanh, nơi vùng cao nắng trời gió lộng. Mình thấy mọi thứ trước mắt không như tưởng tượng khi đã đọc bao bài chia sẻ từ các anh chị đi trước. Tây Bắc trong lòng mình lúc đó hoàn toàn khác. Mới toanh và đầy khám phá với những vừa lạ lẫm vừa tưởng như đã thành thân quen.

Những con dốc thoải, từng căn nhà trình tường lấp ló dưới bóng thông già lặng lẽ bên góc đường cong cong. Mảnh vườn nho nhỏ trồng vài luống cải bắp, vài cụm tam giác mạch đã đến mùa ngả màu hồng tím, ra hạt, trĩu cành. Khói đốt nương bay lõng thõng trên từng triền đồi bát úp, khiến buổi chiều trở nên trĩu nặng như tiếng thở dài của người đàn ông ngồi trên lưng dốc, hút điếu thuốc lào thật sâu, ngồi thở ra từng lọn khói, xa xăm nhìn về thung lũng mà buông lơi những cảm xúc khó gọi tên.
Tây Bắc trong mình đã bắt đầu viết nên từ những hình ảnh bình dị đến vậy. Bao năm qua đi, đôi chân không ngơi nghỉ vẫn cứ nhớ về, tìm về từng con đèo, mỏm núi, đồng ruộng, làng bản nơi vùng cao Tây Bắc.

Rồi ngày qua ngày, tháng nối tháng, mình chợt thấy cuộc đời mình những ngày tuổi 2x đã trôi qua đẹp đẽ và tràn đầy những cảm xúc tươi mới là vậy. Mình gửi lại đây từng câu chuyện, mảnh tình dành riêng cho Tây Bắc, cho cả chính mình những ngày đã sống thật với lòng mình nhất.
Cảm ơn từng ngày trôi qua, mình được hạnh phúc vì những điều đã lựa chọn. Và Tây Bắc, là một trong những lựa chọn khiến mình an nhiên nhất.


