Câu trả lời chắc chắn ko thể tính bằng thời gian, mà hẳn sẽ tính bằng những kỉ niệm vui-buồn, những cảm xúc mà mình khó có thể quên.

Một ngôi nhà với mình là nơi khiến mình cảm thấy ấm áp, an toàn và nhẹ nhõm, luôn muốn được trở về sau mỗi chuyến đi xa, thấy nhớ nhung mỗi lần đi đâu đó.
Khi bắt đầu dọn tới ngôi nhà này cũng là lúc mình bắt đầu bầu bạn Núi, ốm lên ốm xuống nên mọi việc từ chuyển nhà tới sửa sang đều do Hachi làm hết. Khỏe hơn một chút, mình bắt đầu tự tay may từng cái rèm cửa, làm từng chiếc gối tựa, tấm trải bàn, dọn từng kệ tủ. Rồi 2 vc cùng nhau dọn dẹp, décor lại cho căn nhà thành hình hơn một chút.



Những lạ lẫm buổi đầu thật đáng nhớ. Giấc ngủ đầu tiên ở căn nhà mới. Buổi sáng thức dậy đầu tiên ra ngắm nghía bầu trời ở ban công mới. Bữa ăn đầu tiên ở căn bếp mới. Mọi thứ có vẻ hơi ngỡ ngàng và mới mẻ. Chưa thực sự quen với con đường về nhà, hàng cây phía trước, hay những con hẻm, ngõ tắt quanh đây.
Rồi, mình đã làm quen lại từ đầu, khi bắt đầu cuộc sống ở một nơi mới. Những người hàng xóm mới. Cô lao công, bác bảo vệ, bác thợ điện hay cô bán xôi, chị bán thịt dưới phố. Những buổi sớm 2 vc dắt nhau đi ăn sáng, uống cốc café rồi tha thẩn xách túi đi chợ cùng nhau. Những buổi tối chồng lại hộ tống vợ xuống dưới đi bộ, đều đặn một ngày hai lần, vài vòng khu với ý niệm “đi bộ cho dễ đẻ”.
Căn bếp dần dần có thêm đồ. Tủ lạnh đầy đồ ăn hơn. Những vết tường cũ ố màu, thanh sắt gỉ, góc nhà cũ được lau chùi sáng bóng hơn. Hai đứa chăm nấu ăn hơn. Rồi chợt thấy ngôi nhà ấm là khi bếp lửa hồng. Nấu nướng cùng nhau, ngồi ăn cùng nhau, dọn dẹp lau chùi cùng nhau.
Chiếc ban công đơn sơ bắt đầu được cải tạo. Ban đầu là đưa hết cục nóng điều hòa lên trên. Rồi sơn lại tường, làm thêm khung sắt. Những chậu cây đầu tiên, những giàn leo đầu tiên, những bông hoa đầu tiên,…
Dần dần mình đã có một chiếc vườn trên cao nho nhỏ mà xanh mắt. Một nơi mà Hachi bảo, khi nào buồn bực ức chế quá, ra đây đứng một lúc em ạ. Hơi thở của cây sẽ làm dịu tức giận. Dòng chảy của gió thì làm mát những áp lực bủa vây. Những bông hoa hay chiếc lá cũng làm em mềm lòng hơn, thanh thản hơn.

Trong căn nhà nhỏ này, Hachi cũng ko quên dành một góc cho đam mê sở thích may vá của mình. Thiết kế một chiếc kệ âm tường để dựng hết kho vải khổng lồ mình tích lũy bao năm. E cứ ngồi đó may vá, góc ngồi có thể nhìn thẳng vào phòng làm việc của anh. Mỗi khi anh ra ngoài uống nước cũng nhìn được thấy e đang ngồi đó. Thế là mình dù mỗi đứa làm một việc nhưng thỉnh thoảng vẫn nhìn thấy nhau.
Tất nhiên bây giờ mình phải gác lại đam mê nhỏ để ngồi đây, trên chiếc bàn máy tính đối diện bàn làm việc của chồng, để cùng nhau phát triển ước mơ lớn của ông ý.
Căn nhà nhỏ chưa đầy 100m2, nơi thỉnh thoảng chúng mình lại rủ nhau “cắm trại”, dựng lều, giăng đèn ngủ giữa cơn mưa ngoài kia rả rích.
Căn nhà nhỏ bừng ấm mỗi khi Hachi trở về sau một chuyến đi làm vừa dài vừa xa. Núi ra đón bố, mẹ tủm tỉm cười.




Nếu ai từng đọc cuốn “Người đàn ông mang tên Ove”, hẳn sẽ rất thích đoạn viết này, mình có note lại vì thật tâm đắc:
“Yêu một người cũng giống như dọn tới một ngôi nhà. Lúc đầu ta phải lòng nó vì sự mới mẻ. Mỗi buổi sáng ta ngỡ ngàng tự hỏi liệu tất cả có thuộc về mình hay không như thể sợ ai đó sẽ đột nhiên xông vào nhà và bảo rằng đã có một sai sót nghiệm trọng và lẽ ra ta không được ở một nơi tuyệt vời như thế này.
Thế rồi năm tháng trôi qua, tường nhà bắt đầu xuống màu, lớp gỗ rạn nứt dần và ta bắt đầu cảm thấy yêu ngôi nhà này bởi những khiếm khuyết của nó hơn là vì những điểm hoàn hảo. Ta thuộc tất cả mọi ngóc ngách xó xỉnh trong nhà. Ta biết làm thế nào để chìa khóa không kẹt lại trong ổ khi ngoài trời đang lạnh, tấm ván sàn nào bị võng xuống khi có người bước lên và cách mở tủ áo sao cho nó không kêu cọt kẹt.
Chính những bí mật nho nhỏ ấy mới là thứ biến ngôi nhà thành một tổ ấm.”
Bức ảnh chụp căn nhà khi tụi mình bước chân tới ngày đầu tiên.


