Ngày bé, nhà mình là một căn nhà cấp bốn nhỏ xíu, với khoảng sân trước hiên chỉ vừa đủ để đặt mấy chậu cây. Ngay trước cổng là một cây trứng gà đã cao lớn tự bao giờ. Nó có lẽ đã đứng đó từ trước khi mình kịp nhận biết về thế giới, lặng lẽ đón nắng, đón gió, và gắn bó với tuổi thơ mình theo một cách rất riêng
Loài hoa gợi nhớ nhiều nhất trong ký ức của mình chính là hoa trứng gà. Đã lâu lắm rồi, mình không còn nhìn thấy những bông hoa bé nhỏ ấy nữa. Chúng có màu xanh nhạt, nhỏ như giọt nước, nở thành từng chùm, nhưng khi rơi xuống lại chỉ là những bông hoa xinh xinh, đơn độc. Chóp nhọn hơi xanh đậm, vòng cánh phía trên lại phớt trắng. Mùa hoa nở, chúng rụng đầy sân, từng bông nhỏ nhẹ nhàng nằm yên trên nền đất, tỏa ra một mùi hương dịu dàng, thoang thoảng. Cảnh tượng ấy, dù bao năm trôi qua, vẫn còn nguyên trong tâm trí mình.
Mình nhớ đã từng nhặt từng bông hoa, gom vào chiếc lọ nhỏ, rồi bày trò nấu ăn, bán hàng, hoặc xếp thành những hình thù ngộ nghĩnh trên nền xi măng trước hiên nhà. Có lúc, mình xin mẹ một cuộn chỉ nhỏ, tỉ mẩn xâu từng bông hoa thành vòng đeo tay, đeo cổ, cảm thấy bản thân như một nàng công chúa bé nhỏ giữa thế giới của riêng mình. Mỗi mùa hoa về, những trò nghịch ngợm ấy cũng theo về. Và suốt những năm tháng tuổi thơ, khoảng sân nhỏ và những bông hoa trứng gà xinh xắn ấy đã trở thành một phần ký ức không thể thay thế.
Mãi sau này, mình mới biết loài hoa ấy còn có một cái tên khác: Lê-ki-ma.
Rồi mùa hoa qua đi, mùa quả chín lại về. Từng chùm quả vàng ươm, lúc lỉu trên cành, lốm đốm giữa những tán lá xanh. Đôi khi, đang chơi trong nhà, mình lại giật mình bởi tiếng “độp” ngoài sân. Biết ngay là một quả trứng gà vừa rơi xuống. Chạy vội ra nhặt, ôm vào nhà, áp lên mũi ngửi. Mùi thơm lắm. Nhưng lạ một điều, mình chưa bao giờ thích ăn. Quả bùi, bở, ngọt nhẹ, nhưng không hợp khẩu vị của một đứa trẻ thích những gì giòn và mọng nước hơn. Mùa quả chín, nhà mình ăn không xuể. Sáng ngủ dậy, sân lại phủ đầy quả chín, nằm lăn lóc dưới gốc cây. Cảnh tượng ấy, khi nhớ lại, vẫn thấy vui mắt vô cùng. Chỉ có mẹ là vất vả hơn, vì hết mùa hoa đến mùa quả, sân nhà lúc nào cũng cần được quét dọn đôi ba lần trong ngày.
Hơn ba mươi tuổi, mình vẫn giữ nguyên trong ký ức một buổi chiều mưa se lạnh. Ngồi trước hiên nhà, nhìn những hạt mưa rơi lấm tấm trên nền sân ướt. Hoa trứng gà rụng trắng lối, lẫn trong những bóng nước nhỏ li ti. Là một đứa trẻ, nhưng hôm ấy, mình đã cảm thấy buồn buồn một cách lạ lùng. Giờ mỗi khi nhớ lại, vẫn thấy nguyên vẹn cảm giác đó. Không hiểu vì sao. Có lẽ, từ bé, mình đã luôn có một mối giao cảm rất tự nhiên với đất trời.
Tuổi thơ, với những khoảng trời nhỏ bé ấy, có lẽ chính là phần bình yên nhất trong mỗi con người. Chúng ta lớn lên, rời xa những tán cây, những bông hoa ngày cũ, nhưng ký ức về chúng chưa bao giờ mất đi. Mỗi khi mỏi mệt, chỉ cần nhớ về những ngày thơ bé—những buổi trưa trốn nắng dưới bóng cây, những lần nhặt hoa rơi, những cơn mưa chiều lặng lẽ—là lòng lại dịu xuống. Thiên nhiên không chỉ là một phần của tuổi thơ, mà còn là nơi lưu giữ những an yên trong tâm hồn. Có lẽ vì thế mà khi lớn lên, mỗi khi bất an, ta lại muốn tìm về những miền ký ức xanh mát ấy, nơi có hương hoa, có lá cỏ, có đất trời, và có chính mình ngày thơ ấu.
Có một loài hoa màu xanh nhạt
Nở thành chùm nhưng rơi xuống lại đơn côi,
Mùa về, sân nhỏ hóa thành tấm thảm hoa rơi,
Hương thoảng nhẹ như giấc mơ xa ngái.
Ngày bé, em nhặt hoa trong nắng mai,
Xâu thành chuỗi, đeo lên tay, lên cổ,
Tự thấy mình hóa thành công chúa nhỏ,
Giữa vương quốc hiên nhà và bầu trời của riêng em.
Rồi mùa hoa đi, mùa quả lại về,
Những chùm trứng gà vàng lốm đốm trong tán lá,
Tiếng “độp” ngoài sân giữa trưa hè oi ả,
Là tín hiệu báo một trái chín vừa rơi.
Em ôm quả vào lòng, áp lên mũi ngửi,
Mùi thơm lừng nhưng vị lại chẳng yêu,
Tuổi thơ thích những thứ mọng và giòn,
Nên trái ngọt quê nhà mãi nằm lặng yên trong ký ức.
Có một buổi chiều mưa rơi rất khẽ,
Hoa trắng sân hòa lẫn bóng nước long lanh,
Lần đầu tiên, lòng em se sắt,
Dù chưa hiểu nỗi buồn ấy từ đâu.
Mãi về sau, khi đã lớn lên,
Khi xa mái hiên nhà, xa tán cây năm cũ,
Chỉ cần nhớ lại những ngày thơ bé ấy,
Lòng lại dịu dàng, như được vỗ về.

