Không biết nên gọi đó là tin tốt hay tin xấu, khi Núi có một người bố hơi “khác lạ”.

Bố không thích những chuyến đi nghỉ dưỡng nhẹ nhàng, đủ đầy tiện nghi. Bố thích những nơi còn nguyên sơ — nơi thiên nhiên chưa kịp trở nên dễ chịu, nơi mọi thứ vẫn còn thô ráp, sống động, và đôi khi… hơi đáng sợ.

Mẹ thì ngược lại.
Từ khi có Núi, mẹ thấy mình “hèn” đi một chút. Mẹ sợ nhiều thứ hơn, nghĩ nhiều hơn, và luôn muốn chọn cho con những nơi an toàn, nơi mọi thứ đều có thể lường trước.

Như chuyến đi vừa rồi, Mẹ chọn một điểm nghỉ đủ tiện nghi, chỉ mong Núi ăn ngủ thật ổn, không bị xáo trộn. Còn bố, như thường lệ, lại rẽ sang một hướng khác — một ngọn đồi khó đi, một cánh rừng nguyên sơ. Và đúng như mẹ lo, hai mẹ con đã có một phen hú vía khi đối mặt với vắt và đủ loại côn trùng nhỏ bé mà “quyền năng”.

Đó là lần đầu tiên Núi đứng giữa một con suối nhỏ. Nước không sâu, cũng không mạnh, nhưng đủ làm con hoảng sợ rồi khóc òa lên vì sợ nước cuốn trôi mất đôi dép thân yêu.

Cũng là lần đầu tiên, con đứng giữa một khu rừng mà ánh nắng rơi xuống thành từng mảng lấp lánh. Yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lá chạm nhau.

Là lần đầu tiên, con thấy những “con que” ngoe nguẩy — cách con gọi những con vắt khiến mẹ cũng phải rùng mình.
Và cũng là lần đầu tiên, một chú ong đậu lên trán con. Núi đứng im không nhúc nhích, đến khi ong bay đi, con mới bật khóc nức nở.

Những trải nghiệm đầu tiên ấy, với con, đều bắt đầu bằng sợ hãi.

Mẹ đã từng nghĩ, có lẽ con không hợp với những điều như thế này. Con vốn là một cậu bé nhút nhát. Con không thích mạo hiểm, không thích khám phá. Con chỉ muốn làm những gì con cảm thấy chắc chắn và an toàn.

Và mẹ, sâu bên trong cũng chỉ muốn giữ con ở trong vùng an toàn đó. Những trải nghiệm có thể có, nhưng có lẽ khi nào con đủ lớn và mạnh mẽ để sẵn sàng cảm nhận, vượt qua.

Rồi một món quà đến thật chậm mà thiên nhiên tặng cho gia đình mình cũng là một kỉ niệm đáng nhớ.

Một buổi chiều trên đỉnh đồi, gió thổi mát rượi. Bầu trời mở ra rộng đến mức tưởng như có thể ôm trọn cả thế giới này. Những mảng xanh của rừng, của núi, của trời nối vào nhau, không có điểm dừng.

Núi chạy tung tăng trên ngọn đồi, đôi chân không còn dè dặt như buổi sáng. Con cười một cách rất tự nhiên, như thể những giọt nước mắt trước đó đã ở lại đâu đó phía dưới chân đồi. Cả khoảng trời xanh ngát rộng lớn ấy dường như thuộc về riêng con.

Mẹ đứng nhìn con, và bất chợt nhận ra, hóa ra con không cần phải hết sợ rồi mới bước tiếp.

Chỉ cần con vẫn bước, dù trong lòng còn run rẩy. Có những nỗi sợ, mẹ không thể cất đi giúp con. Nhưng có lẽ, mẹ có thể đứng gần đó, đủ gần để con biết mình không một mình,
và đủ xa… để con tự đi qua.

Mẹ vừa muốn bảo vệ con, vừa muốn nới rộng thế giới của con thêm một chút.

Để con biết rằng, bên ngoài vùng an toàn ấy, không chỉ có những điều đáng sợ mà còn có rất nhiều điều đẹp đẽ. Chỉ là phải đi qua một chút run rẩy ban đầu.

Thiên nhiên vẫn ở đó, theo cách rất dịu dàng. Một dòng suối mát. Một khoảng rừng xanh. Một cơn gió nhẹ. Lặng lẽ mở ra những khoảng không đủ rộng để con người ta tự chạm vào chính mình.

Và có lẽ, điều mẹ mong không phải là con trở nên dũng cảm ngay lập tức.

Chỉ là, mỗi lần như thế, con sẽ mang về một chút gì đó —
một chút quen với cảm giác sợ hãi,
một chút tin rằng mình có thể đứng vững,
một chút rộng hơn trong thế giới mà con đang lớn lên.

Để rồi, vào một ngày nào đó, khi đứng trước một điều gì đó khiến cho con chùn bước,
con sẽ không quay đi ngay mà thử bước thêm một bước nhỏ. Từng chút, từng chút một.

Và nhận ra rằng, thế giới này rộng hơn con nghĩ.
Và con, cũng mạnh mẽ hơn con tưởng.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *