Năm 17 tuổi, tôi có tham gia một kì thi bất chấp việc bố mẹ ngăn cản, vì nó rất mất thời gian công sức và mình cũng có giải trước đó rồi. Và ngày biết kết quả, tôi là người duy nhất trong đội không có giải.

Tôi vẫn nhớ buổi chiều hôm đó mưa, tôi đạp xe đầu trần đến nhà cô giáo với một niềm tin là có điều gì đó nhầm lẫn. Rốt cục, cơn mưa chiều đó đã giúp tôi che đậy những giọt nước mắt của sự thất vọng và nỗi tủi hổ. Tôi trở về nhà, cố tỏ ra mọi chuyện bình thường để không phải đối diện với bố mẹ.

Tôi nhớ mình đã khóa trái cửa nhà vệ sinh và ngồi trong đó rất lâu. Tôi cố nén lại cảm xúc của mình, ngăn cho nước mắt đừng rơi nữa. Mọi thứ sụp xuống và tôi thấy mình bất lực. Tôi không muốn gặp ai, không muốn đối diện với ai. Thất bại đầu tiên khi tôi đã đặt quá nhiều kì vọng cho nó. Mọi thứ cứ tan vỡ và khiến tôi yếu đuối. Tôi không nhớ rõ mẹ đứng ở cửa nhà vệ sinh gọi tôi từ bao giờ. Vì thời gian lúc đó dường như đóng băng.

Khi tôi mở cửa đi ra ngoài, nghĩ rằng mẹ sẽ mắng 1 trận, bố sẽ chê trách vì mình thất bại và ko chịu nghe lời khuyên của bố mẹ. Nhưng đó có lẽ là khoảnh khắc mà tôi nhớ nhất. Mẹ không nói gì, chỉ ôm tôi vào lòng. Và cái ôm đấy khiến tôi òa khóc. Mẹ tôi cũng khóc, ôm lấy tôi mà khóc như là lòng mẹ cũng đang rất buồn vậy. Bố tôi, một người ít nói và dường như ít khi biểu lộ tình cảm, cũng đứng cạnh tôi lúc đó. Bảo tôi, không sao đâu, không sao đâu mà. Con đã cố gắng rồi! Còn đứa em trai 10 tuổi của tôi, nó cũng ôm lấy tôi mà thút thít theo.

Tôi thật sự biết ơn gia đình mình, kể cả các cô chú khi đó, không một ai trách móc hay cố gặng hỏi vì sao tôi là người duy nhất không có giải. Đó là điều khiến tôi thấy mình luôn an toàn khi trở về với gia đình của mình.

Sau này, có người hỏi khoảnh khắc nào khiến tôi cảm nhận đc tình yêu thương và hai chữ “gia đình” nhiều nhất. Thì chính là khoảnh khắc đó. Khi tôi được bố mẹ ôm vào lòng, tôi được khóc ngon lành mà không phải che giấu, được là chính mình mà không sợ người khác đánh giá. Và quan trọng không còn là phân định đúng sai, phải trái nữa. Tất cả được giải quyết bằng tình yêu thương và tình cảm chân thành.

Sau này, đôi lúc mẹ tôi đã dùng những cái ôm hay tình yêu thương để dạy tôi, mà ko phải bằng roi vọt hay lí lẽ đúng sai nữa. Tôi nghe mẹ hoàn toàn. Thậm chí nhận ra mình đã sai và nhớ mãi bài học đó.

Tôi nhớ từng xem 1 bộ phim có phân đoạn 2 người yêu nhau xảy ra mâu thuẫn. Khi đó, người đàn ông đã dùng sự chân thành mà nhận lỗi, rằng anh đã vô tâm để cô gái anh yêu bị tổn thương.. anh ôm cô vào lòng vỗ về. Còn cô gái thì chợt nhận ra mình đã quá nhạy cảm để hiểu nhầm anh, rồi thút thít nói lời xin lỗi với anh. Họ ôm nhau và mọi chuyện kết thúc gọn ghẽ, không chút bực tức hay căng thẳng.

Từ những kí ức đó mà tôi đã khao khát một mối quan hệ luôn lựa chọn tình yêu thương để giải quyết mọi việc trước tiên. Khoan hãy nói chuyện đúng sai, trước hết hãy dịu xoa nhau bằng những cảm thông, vỗ về, bằng sự trân trọng và thấu hiểu. Khi lòng đã được lấp đầy bằng tình cảm thành chân mà đối phương dành cho mình, tự khắc mọi hiểu lầm hay cơn giận dữ tức thời sẽ nhẹ nhàng đi rất nhiều.

Tới lúc đó, lời xin lỗi được thổ lộ ngọt nghẽ như một lời yêu thương. Chân thành và ấm áp.

Tôi không thích và cũng không mong những người đàn ông dẻo miệng luôn dùng hai từ “xin lỗi” để rào trước đón sau tâm sự của bạn gái hay của vợ mình. Bởi khi đó anh ta khác gì cỗ máy, còn lời xin lỗi thì vô cùng sáo rỗng và vô cảm. Xin lỗi nhưng trong lòng ko thấy mình có lỗi, chẳng qua là để đối phó và mong bớt đi sự phiền nhiễu của đối phương.

Tôi đặc biệt không thích những người đàn ông luôn gồng lên tìm ra người đúng người sai, đôi co hết sức với người phụ nữ của mình. Thậm chí dùng sự nóng giận, mất kiểm soát trong lời nói và cả bạo lực để giải quyết thắng thua.

Tôi thích những người đàn ông, luôn an toàn đứng ở đó bảo vệ người phụ nữ của mình. Kể cả khi thế giới có chống lại người phụ nữ họ yêu thì trước tiên, với họ, cô ấy vẫn đúng, cô ấy vẫn cần đc yêu thương, cần được lắng nghe, vỗ về. Chuyện đúng sai nói sau cũng được.

Rút cục thì, đôi khi điều ta mong đợi nhất vẫn là tình yêu thương, sự chân thành và mong muốn được lắng nghe-chia sẻ từ đối phương. Đôi khi mọi chuyện sẽ thật nhẹ nhàng chỉ vì ai đó đã ôm ta vào lòng mà nói rằng: “không sao đâu, đã có tôi ở đây, bên cạnh bạn rồi!” giống như cái cách mà bố mẹ ta luôn đứng ở đó mà nâng đỡ khi ta ngã, ta thất bại.

Lạt mềm buộc chặt. Thu phục lòng người đâu nhất thiết phải bằng lí lẽ và lí trí logic. Phải không?

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *