“này Lâm ơi đến bên em ngồi…” Tôi thích một buổi sớm thức dậy, mở mắt mơ màng, thấy mình đang nằm trong một căn lều nhỏ màu xanh non, trượt nhẹ một cái thấy túi ngủ xộc xệch chạm chân dưới đuôi lều vì nằm trên triền đất hơi dốc. Tò mò ngơ ngác …

Lifestyle, Travel, Improvement

“này Lâm ơi đến bên em ngồi…” Tôi thích một buổi sớm thức dậy, mở mắt mơ màng, thấy mình đang nằm trong một căn lều nhỏ màu xanh non, trượt nhẹ một cái thấy túi ngủ xộc xệch chạm chân dưới đuôi lều vì nằm trên triền đất hơi dốc. Tò mò ngơ ngác …

Không nơi nào như nơi này, mùi rừng lại rõ ràng đến thế. Có lẽ bởi khi một người sau cả những chuỗi ngày hít căng lồng ngực khói bụi đèn xe, những chật chội nhức nhối của phố thị ngày tàn thì đến với cánh rừng để mượn gió thổi bay mệt nhoài ngày …

Chợ Ma Lé một sớm cuối năm. Khi mặt trời vừa tỉnh giấc, sương vẫn còn giăng đầy khắp thung lũng, bạn đã vội vàng đánh thức mình dậy cho kịp buổi chợ phiên ngày thứ 7. Con đường trắng xóa một màu sương. Thấp thoáng bóng vài người phụ nữ, màu váy xanh đỏ …

Tôi có đọc được ở đâu đó một bài viết, và tôi cứ mãi nhớ câu hỏi mà bài viết đã nhắc đến: “Hình ảnh tình nhất ở miền rẻo cao Tây Bắc là gì?” Thỉnh thoảng, nghĩ đến Tây Bắc, tôi nhớ ngay đến những con đèo ôm vai núi, nhớ cái nắng gió …

Người ta vẫn thường nói, ở xứ sở của đá, cái gì cũng có vẻ hiểm trở, khô cứng. Núi nhọn hoắt, chổng ngược mũi tên như dọa dẫm. Đá cũng nhọn hoắt, chĩa thẳng lên trời như thách thức. Chỉ có những con đường là mềm mại như nhung.Và rượu thì nóng bỏng, ngọt …

Tôi có một tình yêu da diết với Tây Bắc. Thứ tình yêu được ấp ủ và khai sinh từ những tháng ngày còn chôn chân một chỗ, tìm kiếm hình ảnh của Tây Bắc qua màn hình chiếc TV bé xíu. Tây Bắc với tôi lúc đó, là một nơi xa ngái, hoang vu …