Bữa nay mình đóng vai một vị khách xa lạ, lần đầu tiên tới Cúc Phương, một khoảng thời gian hiếm hoi để mình được tự do kết nối với thiên nhiên mà không phải bận tâm công việc hay con cái.
Cúc Phương xanh và nguyên sơ. Lại đang vào mùa bướm nên con đường vào rừng trở nên hấp dẫn hơn thật nhiều.

Một buổi sáng đủ đầy với nhiều cảm giác: hít hà bầu không khí tươi trong của rừng, lắng nghe chim hót, cảm nhận cái lạnh se mơn man trên làn da, đôi mắt được đổ trọn một màu xanh ngập tràn ánh nắng, được quan sát lũ bướm đi hút nước, bay nhẹ bẫng như cánh gió,…




Thích nhất là cảm giác được quan sát ánh nắng rọi qua cành cây, nắng rót sang cả những bụi cây thâm thấp, nắng làm bừng những cành lá nằm nghiêng bên đường, khiến nổi rõ từng đường gân lá.
Cũng thích tìm mấy cây cổ thụ để nghển cổ lên xem có thấy nổi ngọn cây không, rồi tay chạm nhẹ lên thân cây mà cảm nhận dòng thời gian thật rõ.

Và vị man mát, the the của không khí; cái mùi hơi âm ẩm, thoang thoảng mùi gỗ ngòn ngọt và mùi lá chan chát trong hơi thở của rừng. Dường như mình đang nếm không khí của rừng bằng vị giác bởi cảm thấy nó rất “ngon”.
Mình có đọc được ở đâu đó một ý thế này. Khi các giác quan được mở ra, dường như chúng ta đang được kết nối với thế giới tự nhiên. Việc tận hưởng tinh túy của rừng cũng là sự giải phóng cảm giác sung sướng và bình an bên trong bạn. Đây chính là giác quan thứ 6 của con người, một trạng thái tinh thần. Sự dễ chịu đó khiến ta khoan khoái, hạnh phúc, tràn ngập niềm vui và lâng lâng với rất nhiều năng lượng tích cực.
Thiên nhiên cuốn đi hơi thở cũ kỹ và thổi vào chúng ta một sức sống mới.
_Một ngày may mắn, trên đường về rồi còn gặp một cây cô đơn đứng giữa cánh đồng đơn côi như vậy.

