Tình yêu của những người thích xê dịch, cùng nhau đi qua biết bao con đường, vượt qua biết bao ngọn núi, khăn khó vượt cùng nhau, giông gió cùng nhau tránh, nhưng trở về với những bộn bề, bon chen của cuộc sống hằng ngày lại chẳng thể cùng nhau vượt qua…

Đằng sau những chuyến đi tuổi trẻ, những ngày tháng tự do, là rất nhiều những ràng buộc, trách nhiệm trong cuộc sống thực đầy toan tính.

Vậy ta chọn tình yêu chân thành và đầy thử thách hay chọn một cuộc sống cần vật chất và an ổn?

—-

“…Rồi cũng sẽ đến một ngày tóc như mây mờ trắng xóa

Rồi sẽ tiếc khi trở về già tuổi đời bây giờ ngắn quá

Thanh xuân ngủ vùi chăn ấm, đời như mãi mùa đông”

(Ngày lang thang – Đen)

Một tối bên Sitan Gold, tôi gặp Miên. Cô ngồi một góc quán, lần tìm điều gì đó trong chiếc điện thoại, bên cạnh vẫn là một ly vang lạnh uống đã vơi. Miên không đi cùng Đức, người đàn ông luôn che chở cho Miên bất cứ lúc nào tôi gặp họ. Họ cười thật đẹp, rạng rỡ và tròn niềm an yên bên nhau.

Giờ, tôi chỉ thấy Miên ngồi bó mình một góc giữa thị trấn buồn tênh.

Ngoài trời mưa to quá. Vài bản ballad nhẹ nhàng và một chút ánh vàng của đèn. Lấp lửng những điều khó hiểu trong lòng tôi.

Miên thấy tôi, không ngạc nhiên hay hồ hởi như những lần chạm mặt trước. cô cười, bảo tôi uống cùng không? Tôi chậm rãi ngồi bên cạnh cô. Biết là bạn đang buồn thật buồn. Cô gỡ tai nghe rồi hỏi thăm tôi, đi leo núi hay sao mà lên đây giữa mấy ngày âm u đến nẫu ruột này. Tôi cười, bảo Hà Nội buồn quá nên trốn lên đây vài ngày cho bớt những chật vật. Miên uống một ly, vuốt lọn tóc mai vương vất trên khuôn trán.

Ở đâu cũng buồn. Dù có trốn lên đèo mà nằm ngủ một giấc, dù có chạy xe thật xanh cho gió vào mặt đau rát, dù có trèo núi cho thở thật gấp, mệt thật mệt,… cũng thấy không trốn nổi nỗi buồn.

Tôi im lặng nhìn Miên, không nói gì. Tôi hiểu Miên đang đau khổ nên mới nói những điều như vậy. Cô lặng lẽ mở những tấm ảnh, đoạn clip trong điện thoại, xem thật kĩ, vừa xem vừa mơ màng như nhớ lại một câu chuyện cũ thật thú vị. Thế rồi Miên nhờ chủ quán cắm giắc loa vào chiếc điện thoại của cô, rồi bật một playlist quen thường nghe. “Time forget”, những bản nhạc xưa thật xưa.

Miên chia tay thật rồi. Cuộc tình đẹp như một bông hoa dại. Tôi vẫn thường nói với họ như vậy. Tôi vẫn nhớ ngày họ gặp nhau, trời rất nắng, chắc tầm tháng 5 đầu hè. Họ gặp nhau trong một chuyến leo núi xa. Những ngày sau đó, họ nắm tay nhau đi qua những miền đất, ngọn núi thật đẹp. Tôi đợi chờ mãi ngày Miên mời tôi đến để nhìn thấy Miên mặc chiếc váy trắng giản dị với bó sen đá trên tay và vòng hoa họa mi nhỏ xíu trên đầu. Miên sẽ khoe với tôi những tấm ảnh Miên chụp cùng người đàn ông Miên yêu. Miên sẽ cười thật hiền, nói rằng Miên đang hạnh phúc.

Nhưng khi tôi thấy Miên ngồi lạc lõng ở đây, một mình, thì tôi biết rằng, điều tôi đợi chờ sẽ chẳng thể thành hiện thực được nữa.

Tôi không biết chuyện tình yêu trong cuộc sống này vì sao phức tạp đến vậy. Họ yêu nhau sâu thắm nồng đượm. Họ bên nhau bao ngày giông bão. Họ sống cần nhau nhiều đến thế. Nhưng họ chẳng giữ được chặt tay nhau đi tận cuối con đường. Cái họ cần là gì trong cuộc sống này?

Họ cần một ngôi nhà thật vừa vặn ở thành phố mà họ sống, để không phải lo đi thuê nhà thuê cửa. Họ cần cả hai đều phải có một công việc gọi là “ổn định” để không lo chết đói nếu lấy nhau về. Họ cần gia đình ủng hộ, vun vén. Họ sợ những lời bình phẩm, rằng đứa kia tính không tốt, tướng mạo khó giàu sang, rằng đứa này kém cỏi, không khéo léo, chẳng gần gũi, thiếu sự quan tâm. Họ lo lắng cuộc sống cơm áo gạo tiền không đẹp như trên mây trên núi với những ngày đi bên nhau thật phiêu bồng ngọt say. Họ sợ những vụn vỡ sẽ đến…

Họ, không đủ can đảm để bước ra cuộc đời thực mà sống bên nhau.

Tôi thắc mắc điều họ sợ, có thực sự đáng sợ vậy không? Họ có sẵn tình yêu, thêm một chút lí trí để tính toán chuyện dựng xây, thêm chút can đảm liều lĩnh để dẹp bỏ hết những vướng bận lắng lo bao chuyện đổ vỡ có thể xảy ra, những chuyện bình thường mà có đôi lứa nào khi đến bên nhau lại không từng trải qua. Nhưng vì sao họ vẫn chẳng làm được. Họ vẫn cứ chậm rãi yêu nhau chẳng bận thời gian, tuổi tác, gia đình. Để rồi khi những áp lực đến, họ buộc phải quyết định. Và lựa chọn việc rời xa nhau. Vì thiếu quyết đoán và niềm tin ở nhau?

Thời đại giờ ai cũng thế hết! Ai nói với Miên như vậy nào? Ai cũng thế, tức là thấy khó thì bỏ, thấy dễ đổ thì chạy trước khi nó vỡ. Thấy khổ thì dẹp hết những ngày tháng bên nhau thật đẹp đó để buông tay?

Ai dạy Miên can đảm yêu?

Ai dạy Miên hoang dại yêu

Ai dạy Miên hết mình vì yêu?

Những chuyến đi vun đắp cho Miên những tháng ngày đẹp bên cạnh một người thực sự yêu Miên là vậy? Sao Miên lại buông lòng mình chỉ vì những lo sợ “rất người” đó?

Miên giống họ không? Giống những người luôn trằn trọc toan tính mình phải yêu người này, mình không thể yêu người kia. Mình cần có nhà rộng, có xe đẹp, điện thoại xịn, phải làm ở công ty có văn phòng hoành tráng, đồng nghiệp giỏi giang, một năm vài chuyến du lịch trong ngoài nước, lương thưởng cỡ vài chục triệu hoặc hơn, … Những thứ xa xỉ đó có khiến Miên thực sự hạnh phúc?

Tôi cũng nghĩ đến thung lũng khói xanh, một câu chuyện đã từng đọc từ rất lâu rồi. Về một cuộc sống bình dị nhưng thật sự hạnh phúc vì được ở bên người mình yêu thương. Không phải đắn đo, trằn lòng mình với những bon chen xe cộ, nhà cửa, tiền bạc. Chọn một cuộc sống an yên, dù nghèo cũng được, nhưng được là chính mình. Yêu và được yêu.

Tôi chợt nghĩ, có bao giờ trong những tháng năm kế tiếp, Miên sẽ phải hối tiếc vì đã buông tay?

Lòng Miên, rồi có bao giờ thôi day dứt vì sự sợ hãi ấy trong tình yêu?

Tôi không biết tình yêu trong cuộc sống nhiều bon chen này có khiến người ta trở nên hèn nhát như vậy hay không. Trong lòng cứ biêng biêng một câu hát cũ…

“Người ta mơ nhà mơ cửa, còn anh mơ núi mơ sông…”

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *