Rồi khi em nhận ra
Tình yêu không phải việc kiếm tìm một người hoàn hảo
Mà là học cách thương một người với tất cả những gì chưa trọn vẹn của họ
Rồi khi anh nhận ra
Tình yêu không chỉ là những phút giây rung động
Mà còn là sự thấu hiểu, là kiên nhẫn và bao dung
Rồi khi em nhận ra
Hạnh phúc không phải là bàn tiệc lộng lẫy
Không phải những món ăn đắt tiền nơi quán xá xa hoa
Mà là căn bếp nhỏ, ấm lửa mỗi chiều về
Chỉ là anh gắp cho em miếng ngon nhất
Em pha cho anh ly trà đậm vừa đủ vị yêu thương

Như là
Sáng thức dậy, thấy vali anh đã ở góc nhà
Đôi giày quen vương chút bụi đường xa
Căn bếp thơm mùi cà phê vừa mới pha
Có em loay hoay nấu bữa sáng mà anh thích
Như là
Không cần vội vã hôm nay đi đâu
Mình có thể cùng nhau dọn dẹp những ngày xa
Ngồi thật lâu bên hiên nhà ngập nắng
Nói những điều đã bỏ lỡ bao ngày
Những ngày xa như cơn gió đầu mùa
Những ngày gần như nắng ấm trên vai
Chỉ cần mỗi lần trở về vẫn thấy nhau nơi đó
Thì mọi mong chờ đều hóa dịu dàng thay
Như là
Chăm bón cho cây tình yêu không chỉ là chờ đợi người kia
Mà còn là học cách yêu thương chính mình
Vì một khu vườn chẳng thể xanh tươi
Nếu không có bàn tay chăm sóc, nhổ đi từng ngọn cỏ dại
Che chở những mầm non trước gió lớn cuộc đời.

Mười năm bên nhau không chỉ là những dịu dàng bình yên,
Mà còn là những bão giông len lỏi giữa đời thực
Em có lúc hoài nghi chính mình, anh đôi khi gánh gồng những áp lực
Nhưng rồi ta vẫn chọn đứng về phía nhau.
Bởi vì mười năm qua, dù có bao nhiêu giông bão
Ta vẫn học cách lắng nghe, học cách bao dung
Học cách yêu không phải chỉ những ngày nắng đẹp
Mà cả những ngày bão tố cũng không buông tay.
Như là
Cách chúng ta đồng hành cùng nhau trong mọi điều
Cùng dựng phim, cùng chạy sự kiện, cùng viết sách, cùng lang thang
Lái xe qua những đoạn đường dài, qua những thành phố lạ xa
Mười năm, ta trưởng thành cùng nhau, nỗ lực cùng nhau
Hạnh phúc bình dị trong căn nhà nhỏ
Nơi có tiếng cười của con vui vầy mỗi ngày
Nơi những hành trình xa vẫn nối dài khám phá
Và những sẻ chia bên nhau, như hai tri kỷ giữa đời.



