Tôi là một người chậm. Không phải kiểu chậm chạp vì không biết làm, mà là chậm rãi như một lựa chọn sống.

Chồng tôi thì ngược lại. Anh nhanh. Nhanh trong từng bước chân, trong cách ăn một bữa sáng, trong cách xử lý một danh sách việc dài dằng dặc. Nhanh đến mức đôi khi tôi còn chưa kịp bắt đầu thì anh đã gần xong.

Tôi thường dậy muộn hơn anh một chút. Anh thì 5 rưỡi 6 giờ đã tự tỉnh rồi. Buổi sáng của tôi không bắt đầu bằng công việc, mà bằng ánh nắng chiếu xiên từ ô cửa sổ qua tấm rèm hồng mơ màng. Tôi ngồi yên nhìn nắng len qua tấm rèm, hít một hơi dài, rồi mới từ từ bước vào ngày mới. Tôi hay ngồi im lìm nhìn ngắm bầu trời, chỉ ngồi và thở thôi. Tôi ăn sáng cũng cứ chậm rãi, bình thản, nhai mãi mới hết miếng bánh. Trong khi anh cứ tất bật, hối hả, vội vàng ăn thật nhanh, để còn làm việc khác.

Có những lúc, anh sốt ruột vì tôi chậm. Có những lúc, tôi thấy anh vội đến mức bỏ lỡ nhiều thứ đẹp đẽ.

Tôi trêu anh, bảo là nhà có một người nhanh một người chậm mới vui, chứ nhanh cả đôi, chậm cả đôi thì lấy gì mà phân biệt lẫn nhau. Rồi có lúc mâu thuẫn xảy ra, chúng tôi cũng nghĩ sự khác biệt này là một vấn đề. Nhưng rồi, sống với nhau đủ lâu, tôi nhận ra: đó là một dạng cân bằng.

Anh nhanh để thế giới không bị trì trệ. Tôi chậm để thế giới không bị trôi tuột.

Anh giỏi trong việc nhìn toàn cảnh, lên kế hoạch, sắp xếp, điều phối. Anh như người vẽ bản đồ, luôn biết phải đi đâu, đi bằng cách nào, và đi trong bao lâu.

Còn tôi, người mà anh hay gọi là “mộng mơ”, lại hợp với những thứ không thể đo đếm. Ý tưởng, cảm xúc, chi tiết. Những thứ nếu làm nhanh quá, sẽ dễ dàng bị bỏ sót hoặc làm hỏng.

Cũng may mắn là vì có thói quen sống chậm và lười nên lại hay quan sát, đã cho tôi nhiều ý tưởng điên khùng mà được việc.

Trong công việc làm video, sự khác biệt đó lại trở thành một kiểu ăn khớp kỳ lạ. Anh dựng khung. Tôi lấp đầy những đoạn video cảm xúc. Anh quyết định hướng đi, tôi làm cho hành trình đó có thêm màu sắc.

Như cách tôi tận hưởng mùa hè này cũng khác.

Anh thích những khung cảnh lớn — bầu trời rộng, biển dài, những thứ khiến người ta choáng ngợp ngay từ cái nhìn đầu tiên. Còn tôi lại bị giữ chân bởi những điều nhỏ xíu — một vệt nắng trên tường, tiếng ve râm ran ở đâu đó xa xa, những cánh hoa rơi tím một khoảng đường hay cách một chiếc lá khẽ rung lên trong gió biếc.

Anh đi để chạm tới thế giới, tôi ở lại đủ lâu để thế giới chạm vào mình.

Có lẽ, chúng tôi không ai đúng hơn ai. Chỉ là, nếu cuộc sống chỉ toàn những người nhanh, mọi thứ sẽ trôi qua quá vội. Còn nếu chỉ toàn những người chậm, có lẽ sẽ chẳng điều gì kịp bắt đầu.

Và vì thế, giữa một người luôn tiến về phía trước, và một người thường dừng lại để nhìn,
chúng tôi — bằng một cách nào đó — vẫn đi cùng nhau.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *