Con yêu, mẹ muốn kể con nghe về tình yêu…
Tình yêu không phải là điều gì quá lớn lao như người ta vẫn thường nói. Nó không phải lúc nào cũng là những lời hứa đẹp đẽ hay những khoảnh khắc rực rỡ. Với mẹ, tình yêu thường bắt đầu từ những điều rất nhỏ – nhỏ đến mức nếu không để ý, con sẽ nghĩ đó chỉ là một phần của cuộc sống bình thường.
Nó nằm trong cách bố luôn kiểm tra lại ổ khoá trước khi đi ngủ, không phải vì bố sợ quên, mà vì muốn chắc chắn rằng mẹ và con luôn an toàn. Nó nằm trong cách mẹ luôn chuẩn bị bữa sáng, không phải vì đó là bổn phận, mà vì mẹ muốn mỗi ngày của gia đình mình bắt đầu bằng một điều ấm áp.
Hôm nay là kỷ niệm 6 năm ngày cưới của bố mẹ, cũng là 10 năm bố mẹ bên nhau. Mười năm – một khoảng thời gian không quá dài so với những gì phía trước, nhưng cũng chẳng hề ngắn để gọi là một đoạn đường. Mười năm bên nhau, cùng sẻ chia, cùng trưởng thành, cùng vun đắp một khu vườn tình yêu mà trong đó, con chính là bông hoa rực rỡ nhất.
Mười năm không phải là một con số quá dài, nhưng cũng đủ để người ta đi qua nhiều trạng thái của tình yêu. Từ những ngày còn háo hức, dễ vui, dễ buồn… đến những ngày mà tình yêu không còn nằm ở cảm xúc mạnh mẽ nữa, mà nằm ở việc vẫn chọn ở lại, ngay cả khi mọi thứ trở nên bình lặng, thậm chí có lúc là mệt mỏi.
Có những ngày, căn nhà nhỏ của mình đầy ắp tiếng cười. Nhưng cũng có những ngày, bố mẹ gần như không nói gì với nhau. Không phải vì hết yêu, mà vì mỗi người đều đang mang trong lòng những mệt nhoài riêng, và đôi khi, im lặng lại là cách duy nhất để không làm tổn thương nhau thêm. Đã có những lần bố mẹ nói những lời khiến nhau đau lòng. Đã có những lúc tưởng như chỉ cần thêm một chút nữa thôi là buông tay.
Nhưng rồi, sau tất cả, vẫn là quay về ngồi xuống cạnh nhau. Không phải vì mọi thứ đã được giải quyết xong. Mà vì cả hai đều hiểu rằng: điều quan trọng hơn việc ai đúng ai sai, là mình vẫn muốn giữ người kia ở lại trong cuộc đời này.
Mẹ không nghĩ tình yêu của bố mẹ là một câu chuyện đẹp theo cách người ta vẫn hay kể. Bố không phải là một người đàn ông hoàn hảo. Mẹ cũng không phải là một người phụ nữ lấp lánh những vẻ đẹp không tì vết. Nhưng bố mẹ đã chọn nhau, chọn đi cùng nhau, chọn đặt tình yêu vào những điều bình dị nhất của đời sống.
Con đến, không phải để “hoàn thiện” tình yêu của bố mẹ như người ta vẫn hay nói. Con đến như một phần rất tự nhiên của khu vườn mà bố mẹ đã cùng nhau vun trồng từ trước đó.
Nhưng từ ngày có con, mẹ nhận ra một điều rõ ràng hơn bao giờ hết: tình yêu không chỉ là cảm xúc giữa hai người. Nó còn là cách mình sống mỗi ngày, là cách mình giữ gìn một mái nhà để một đứa trẻ lớn lên và tin rằng thế giới này là nơi đáng để yêu thương.
Con yêu à, khi một ngày nào đó con cũng tìm thấy tình yêu của mình, mẹ mong con sẽ nhớ đến khu vườn tình yêu mà bố mẹ đã vun trồng. Mong con hiểu rằng tình yêu không chỉ là cảm xúc, mà còn là sự thấu hiểu, là trách nhiệm, là kiên nhẫn và bao dung. Mong con sẽ tìm được một người khiến con cảm thấy bình yên như cách bố đã luôn ở bên mẹ, khiến con được là chính mình như cách mẹ đã luôn bên bố.
Mười năm qua, bố mẹ đã cùng nhau đi qua những ngày nắng đẹp và cả những ngày giông gió. Và mẹ tin rằng, trên hành trình phía trước, tình yêu ấy vẫn sẽ luôn bền vững – như một ngọn đèn nhỏ nhưng không bao giờ tắt, như một khu vườn vẫn sẽ tiếp tục nở hoa theo năm tháng.
Mẹ viết những dòng này không chỉ để nhớ về hành trình của bố mẹ, mà còn để con có thể cảm nhận được tình yêu luôn chảy xuyên suốt qua các thế hệ. Để con lớn lên trong sự yêu thương, để con tin vào tình yêu, và một ngày nào đó, con cũng sẽ biết cách giữ gìn một tình yêu đẹp cho riêng mình.
Mẹ yêu con. Và mẹ yêu cả người đàn ông đã cùng mẹ đi suốt 10 năm qua – người mà con gọi là bố.
Mẹ.

